16:35 ICT Thứ hai, 18/06/2018
Cao Lao, Hạ Trạch quê mình, Bốn bề phong cảnh hữu tình nước non

Trí tuệ và cảm xúc Cao Lao»Âm nhạc

Về thôi

Thứ sáu - 08/07/2011 21:15
Bài thơ của Lưu Trọng Văn đã thôi thúc Phạm Duy trở về quê hương và sáng tác tổ khúc Hương Ca 2000.

 


 

Về Thôi

Tặng Phạm Duy

 

Về thôi, người tình già ơi

Thôn nữ chị

đã qua cầu thóc lép

Thôn nữ em

trăng đầy tuột khỏi chồi tay

Thôn nữ út

lơ đễnh lên đòng nào biết

Khúc tình xưa

Xưa ấy

Xưa rồi

Về thôi

Làm gì có trăm năm mà đợi

Làm gì có kiếp sau mà chờ

Đất Mẹ – Đất Nàng

Con sáo sang sông

tha cọng rơm vàng lót ổ

Mười chín năm bến cũ

Người tình già ơi

Nhớ không?

 

14.10.1994

 

Tác giả: Lưu Trọng Văn

 

 

 

Tâm sự của nhạc sỹ Phạm Duy:

 

Dưới đây là tâm sự của Nhạc sỹ Phạm Duy đăng trên

 (http://www.phamduy2010.com/03tongquat/32huongca.php)

 

Hương Ca khởi sự bởi một bài thơ của thi sĩ Lưu Trọng Văn, con trai của người bạn cũ mà tôi rất yêu quý là Lưu Trọng Lư, đăng trên báo Lao Động ở Saigon vào năm 1994, với nhan đề Về Thôi, đề tặng: người tình già.


Mùa Thu năm 1994, khi bài thơ này được thi sĩ gửi từ Saigon tới Thị Trấn Giữa Đàng cho tôi, thì nó gợi trong tôi một câu ca dao cũ:


Trăm năm dầu lỗi hẹn hò

Cây da bến cũ con đò khác đưa...

 
Câu ca dao này đã từng là kỷ niệm cho nhiều cuộc tình xa xưa của tôi trên những con đò trên dòng Hương Thủy. Kể từ ngày xuất ngoại, xấp xỉ 30 năm rồi, tôi xa quê hương, xa Huế... Rất nhiều khi tôi có ý nghĩ trở về thăm quê cũ, trở về Huế, Saigon và Hà Nội... nhưng tôi cứ băn khoăn, ngại ngùng, lưỡng lự... Giờ đây Luu Trọng Văn dùng những câu thơ:


Làm gì có trăm năm mà đợi

Làm gì có kiếp sau mà chờ…

 
…đi kèm với những câu:

 
Con chuồn chuồn không lùng nhùng trong mạng nhện

Con bướm vàng nằm xoài dưới chân ai...


…để gọi một người trong nòi tình thì -- dù tôi không còn cái thú soạn ca khúc nữa -- tôi đã muốn phổ nhạc nó ngay.


Bài thơ của Lưu Trọng Văn còn nhắc tôi rằng: đã nhiều năm rồi tôi cứ ngồi khoanh tay chờ đợi một cái gì đó, giống như nhân vật trong một vở kịch nổi danh của Samuel Beckett En attendant Godot! Hơn nữa, theo tinh thần của câu ca dao kể trên, tôi còn thấy nếu cứ ngồi chờ đợi một con đò xa xưa thì, sau ba thế hệ làm nghề đưa đò, chắc chắn o đò nào cũng đã đi mô mất rồi!


Thế là tôi không ngần ngại gì nữa, vào đầu năm 2000, tôi đáp máy bay về Việt Nam, có lẽ cũng chỉ vì có tiếng gọi tha thiết của một thi sĩ, tiếng gọi mơ màng của một o đò, tiếng gọi nồng nàn của tình yêu…

 
Và sau dăm bẩy lần về thăm quê hương, tôi quyết định sáng tác một serie mười ca khúc mới, gọi là Mười Bài Hương Ca. Tôi đem bài thơ Về thôi phổ thành: Hương Ca số 1 với tên là Trăm Năm Bến Cũ

 

Caolaoha.com kính mời bà con thưởng thức ca khúc trong mục "Tiếng hát quê hương" qua trình bày của ca sỹ Duy Quang.

Tác giả bài viết: Lưu Trọng Văn

Từ khóa: Lưu Trọng Văn
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image