03:56 ICT Thứ ba, 23/10/2018
Cao Lao, Hạ Trạch quê mình, Bốn bề phong cảnh hữu tình nước non

Giới thiệu Cao Lao Hạ»Hạ Trạch ngày nay

Cũng đã đến lúc lịch sử phải được trả về với nguyên giá trị của nó !

Thứ sáu - 06/07/2012 10:14
Trăn trở của anh Phan Văn Hà trong những ngày ở Hà Nội, cũng là trăn trở của nhiều con em Cao Lao Hạ

Cũng đã đến lúc lịch sử phải được trả về với nguyên giá trị của nó!

Hôm nay ở giữ lòng thủ đô Hà Nội, mở trang báo quê nhà, đọc bài viết của anh Cảnh Giang “Ngầm Hói Hạ một thời máu lửa” mà lòng tôi nao nao nhớ lại những năm tháng hào hùng của quê nhà. Mảnh đất, con người quê mình đã đi vào lịch sử chống giặc ngoại xâm. Cũng đã đến lúc lịch sử phải được trả về với nguyên giá trị của nó.

 

Con người, quê hương Hạ Trạch, Đảng bộ Bố Trạch, Đảng bộ Quảng Bình tự hào về những chiến công đánh Mỹ bảo vệ miềm Bác xã hội chủ nghĩa và góp phần chi viện cho miền Nam. Trong niềm tự hào đó không quên những tình cảm sâu nặng và sự hy sinh của bao anh chị thanh niên xung phong, bộ đội đã không tiếc xương máu xương, chia sẻ cho mạnh đất này, cho bến phà Gianh, cho ngầm Hói Hạ, đường Ba trại.

 

Máu xương của các anh các chị, bà con cô bác đã dổ xuống nơi đây, ta phải làm gì để cho thế hệ mai sau nhận biết được tầng tấc đất thiêng liêng của Tổ Quốc. Trên con đường vào Nam ra Bắc, ngắm con sông Gianh trong xanh hiền hòa, con đường Ba Trại thấp thoàng dưới đồi thông. Phút dừng chân ven đường ngắm cảnh non nước thanh bình, để chia sẻ với mạnh đất, con người Quảng Bình và thắp nén hương thơm cho các anh hùng liết sĩ đã ngã xuống nơi mạnh đất này. Đồng bào niềm Nam khi ra Bắc, qua cầu Gianh hay về du lịch Quảng Bình cũng hiệu thêm về sự hy sinh cao cả của quân và dân miền Bắc vì miền Nam ruột thịt, vì một mẹ Âu Cơ. Vừa qua tôi được biết Sở VH & DL Quảng Bình đang nghiên cứu để xác lập di tích thành Cao lao hạ.

Tôi đề nghị xã nhà đề xuất với Huyện, Tỉnh nên sớm lập hồ sơ xây dựng một tưởng đài di tich lịch sử bến phà Gianh và đường Ba Trại trước. Hà Tỉnh có ngã ba Đồng Lộc với bao anh hùng liệt sĩ đã hy sinh nơi mạnh đất tuyến lửa này và 10 cô gái thanh niên xung phong ở tuổi đôi mươi bám trụ bao ngày đêm để bảo vệ tuyến đường đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho đất nước, cả dân tộc biết ơn. Hôm nay ngày đêm tưởng đài tỏa hương nghi ngút, linh hồn các chị ngậm cười nơi chín suối phù hộ cho quê hương xứ Nghệ, đất nước giầu mạnh thanh bình.

 

Chỉ nói riêng bến phà Gianh, ngầm Hói Hạ vào đêm 28/6/1966 hàng trăm cán bộ công nhân phà Gianh, bộ đội công binh đang làm nhiệm vụ bảo vệ cho tiểu đoàn tên lửa vượt sông vào Nam đánh Mỹ đã hy sinh anh dũng và đêm 20/8/1967 bom Mỹ đã cướp đi 88 người con trong đội thanh niên xung phong tỉnh Hà Tây bảo vệ ngầm Hói Hạ cho từng chuyến xe vận tại đã vượt sông chở hàng vào miền Nam đánh Mỹ. Ngày đêm máu xương các anh các chị hòa vào mạnh đất và con Hói quê tôi. Hình ảnh các anh các chị cùng dân quân xã ngày đêm bám đường, chờ đón những chuyến phà lầm lũi đi giữa màn đêm sông nước dưới tiếng rít của máy bay và bom nổ xé tai. Những con người ngâm mình trong gió bấc mưa dầm giữa ngầm Hói Hạ, trong cái rét thấu xương để làm cọc tiêu sống cho từng chuyến xe vượt ngầm dưới làn bom, pháo bầy giặc Mỹ. Mỗi tấc đất, mét đường, mặt nước được trộn lẫn máu xương của những người con bất tử nằm lại hoặc gửi một phần thân thể cho mảnh đất này.

 

Ngày nào chị Nguyễn Thị Huế Người nữ anh hùng đã hai lần làm lễ truy điệu sống trước khi vào tháo bom nộ chậm tại ngầm Khe Nước đường Ba Trại để thông xe cho đoàn quân ra trận. Số phận vẫn mỉm cười với người nữ anh hùng, hôm nay mảnh đất huyện Tuyên vẫn ôm ấp chị trong cuộc sống đời thường. Bạn Quý Thái vẫn nhớ như in người nữ Đại đội trưởng ở trong nhà mình với bao tình cảm thân thương trìu mến cùng với tiểu đội thanh niên xung phong đã ra đi thanh thản khi bom Mỹ đánh trúng hầm trong lúc các chị đang làm nhiệm vụ tại ngầm Khe Nước đường Ba Trại. Bà con quê mình, cùng đồng đội của các chị ngậm ngùi tìm nhặt từng nắm xương thịt đắp cho các chị nấm mồ bên gốc sim đang nở hoa thơm ngát. Linh hồn các anh các chị vẫn còn phảng phất đâu đây giữ đồi sim nở hoa tim tím cùng những đồi thông đang ngân lên khúc hát vi vu giữa đại ngàn với tiếng suối reo, ru cho các anh các chị giấc ngủ ngàn thu.

 

Khúc suối đâu đây của quê mình đã ôm ấp tấm thân ngọc ngà của những người con gái tuổi đôi mươi vào nhưng đêm trăng huyền ảo giữa cánh rừng sau những phút tĩnh lặng của chiến trường, tranh thủ tắm vội, xỏa mái tóc cho dòng nước xua đi mùi khói bom còn vương vấn, để giữ lại hương bưởi phảng phất của mẹ gội đầu trên mái tóc cho con gái trước ngày lên đường ra trận. Những nàng tiên bằng xương bằng thịt dưới đêm trăng lấp lánh, dưới ánh đèn pháo sáng lập lòe đang tràn đầy sức sống, hương bưởi mẹ gội dầu còn thoang thỏa đâu đây nơi mảnh đất này.


Kể sao hết sự hy sinh quả cảm của bao các anh các chị đã hiến dâng cho Tổ Quốc để đất nước được thống nhất. Nới chín suối mong các anh các chị, bà con cô bác hãy phù hộ cho mảnh đất quê tôi Cao Lao Hạ bình an ngày càng giầu mạnh.

 

Đến hôm nay dẫu ai chưa nghĩ tới xây nên một tưởng đài lich sử để ngày đêm khói hương như ngã ba Đồng Lộc cho hương hồn các anh các chị và bà con cô bác an lòng. Dẫu sao người dân quê tôi đã xây nên một tưởng đài vĩnh cử trong lòng. Tâm nguyện bà con mong có được sự hộ trợ của cộng đồng chung tay xây nên một tưởng đài trên đồi dốc Oằn lổng gió, hướng ra bến phà Gianh, dưới chân là con đường Ba Trại uốn lượn, có hồ vực Sanh trong xanh nơi có những con suối ngày nào đã ôm ấp những tấm thân ngọc ngà xõa mái tóc bồng bềnh sau những phút bình yên tắm vội, để hương bưởi của mẹ gội đầu trước lúc ra trận cùng hòa quyện với hương lá rừng quê Hạ thân yêu. Quảng Bình có có du lịch hang động Phong Nha Kẻ Bàng, có các bãi biển nước trong xanh với những bãi cát trắng mịn màng êm dịu. Có thêm những di tích lịch sử hào hùng như hang Tám Cô;bến phà Gianh, ngầm Hói Hạ, ngầm Khe Nước, Đường Ba Trại …thì đáng yêu biết mấy. Ta hãy làm tròn tâm linh để con người hướng về: Chân - Thiện - Mỹ, sẽ đem đến cho chúng ta sự bình yên và ước nguyện thành đạt trong cuộc sống. Quảng Bình sẽ là điểm du lịch hấp dẫn cho du khách thập phương. Nơi chín suối hương hồn các anh các chị chắc chưa ấm lòng với mảnh đất đã ôm ấp che chở và gói trọn máu xương họ hiện đang nghèo khó vì thiếu sự đầu tư.

 

Hàng năm vào tháng bảy bà con quê tôi cùng các em nhỏ đến dâng hoa lên đài tưởng niệm nhỏ nhoi quê nhà nhưng trong đó có lời cầu nguyện cho hương hồn các anh các chị yên nghỉ, mong các anh các chị phù hộ cho xóm làng. Nhân chứng còn, tư liệu còn ta đừng để mai một rồi con cháu lại phải đi tìm cái đã đi vào dĩ vãng, tốn công của, giấy mực và sẽ có lỗi với người đã không tiếc máu xương. Xin chia sẻ với anh Cảnh Giang, chia sẻ với bà con quê mình.

Hà nội, ngày 02/7/2012

Tác giả bài viết: Phan Văn Hà

Từ khóa: Phan Văn Hà
Lê Chiêu Lĩnh- - 07/07/2012 00:52
Cảm ơn Đặng Văn Quang,Phan Văn Hà,Thầy Cảnh Giang đã cho thế hệ trẻ quê mình hiểu thêm về những năm tháng lịch sử của Quê hương Cao Lao Hạ anh hùng.Đúng như Phan Văn Hà đã viết"Nhân chứng còn đó,tư liệu còn,ta đừng để mai một rồi con cháu lại phải đi tìm cái đã đi vào dĩ vãng,tốn công của giấy mực và sẽ có lỗi với người đã không tiếc máu xương".May mắn vì tôi cũng được chứng kiến thời đó,các o chú TNXP quê từ Hà Tây,Thanh hóa và cả Hà Tĩnh, Quảng Bình đã ở trong nhà tôi.Ngày các o chú dạy tôi học ,tắm rửa cho tôi,tối các o chú đi làm và sáng ra mấy o chú không trở về,tôi hỏi mẹ "mấy o chú mô rồi",mẹ tôi quay mặt đi trả lời "con nít biết chi mà hỏi".Vài hôm sau tôi được chứng kiến cảnh mấy o chú liệm đồng đội ngay nhà kho HTX cạnh nhà tôi.Tuy không hiểu sự hy sinh của các o chú như bây giờ,tôi không có ý so sánh với các o chú ở Đồng Lộc,Quảng Trị...nhưng tôi vẫn mủi lòng khi nhớ các o chú đã hy sinh xương máu mình cho độc lập ,tự do của Tổ quốc nhưng chưa được vinh danh xứng tầm.Thiết tha đề nghị những ai có thể góp được công sức để ghi nhận xứng đáng sự hy sinh lớn lao của các o chú cho độc lập tự do của Tổ quốc,có được Tượng đài di tích lịch sử xứng tầm như Đồng Lộc,Quảng Trị,Nghĩa trang Trường Sơn...vì các o chú là đồng đội cùng thời với các o chú ở đó.Các o chú đã vĩnh viễn ở lại xây dựng quê hương mình,quê hương Cao Lao Hạ anh Hùng,máu xương của các o chú đã hòa vào tuyến đường Hồ Chí Minh lịch sử và được bắt đầu từ bến phà Gianh anh hùng.
Lưu Hoa- - 07/07/2012 06:34
Rất xúc động khi đọc bài viết của anh Đặng Văn Quang,Phan Thanh Hà ,Thầy Cảnh Giang và lời bình ký ức chiến tranh của nhiều bà con làng mình ,chiến tranh đã lùi xa ,nhưng người dân Bắc Thanh Mỹ Hạ thì không bao giờ quên được những năm tháng chiến tranh ác liệt xảy ra trên bến Phà gianh ,ngầm Hói Hạ ,tuyến đường Ba Trại ... Đêm nào tàu giặc cũng bắn Canong từ biển lên để phá hoại Ngầm Hói Hạ,bến Phà Gianh ,con đường giao thông huyết mạch Ba Trại ...đạn pháo nổ inh trời,còn máy bay Mỹ thì dội xuống mảnh đất này không biết bao tấn bom đạn chỉ biết rằng cánh đồng làng ta ngày ấy chi chít hố bom , nhà cháy người chết nhưng quân dân vẫn kiên cường . dân quân ,bộ đội về làng ta đông lắm ,tuổi xuân phơi phới ,nhìn ai cũng đẹp ,cũng hiền và họ mãi mãi ra đi để lại máu xương trên mảnh đất anh hùng mà chưa được vinh danh xứng đáng .cảm thấy rất có lỗi phải không bà con làng Hạ ?
truongluu caolao- - 07/07/2012 16:09
Không có cái gì mạnh hơn cái chết.
Nhất lại là cái chết cho dân cho nước.
Lê Chiêu Lĩnh có ý nói rằng : không so sánh với Ngã Ba Đồng Lộc, hay Quảng Trị. TLCL nói rằng: Tất cả mọi sự hy sinh đều thật là vĩ đại, thật là cao cả. Cái ác liệt cái hy sinh , cái mất mát, cái tàn khốc ở bến Phà Gianh ở Ngầm Hói Hạ hồi đó không có chổ nào bằng. Khác là ở chổ có được viết ít hơn và vì cuối cuộc chiến thì con đường này ít sử dụng hơn mà thôi. Tôi không viết lại những gì anh Phan Văn Hà, Anh DVQ, A. CG, A. LCL, LH viết bởi vì nhớ đến nó đến bây giờ vẫn còn lạnh sống lưng.
Chỉ xin gửi bài thơ :

"Năm mươi năm rồi mà em còn đứng đợi."

Em chết.
Xác em vùi trong mảnh chiếu .
Dáng đồng đội em liêu xiêu.
Tiễn em nước mắt bà con làng Hạ.

Hồn em .
Không nhận rằng em đã chết.
Câu hẹn gặp nhau mùa Tết.
Câu hẹn lỡ làng vì em mãi trinh nguyên.

Bao nhiêu lâu rồi hồn em loanh quanh.
Chiều làm làn sương giăng thảm sầu trên Hồ Hói Hạ.
Sáng xỏa tóc mây lãng đãng ở Khe Nước , Vực Sanh.
Về đâu? Em không chốn, không tên , thân gửi miền đất lạ.

Chỉ có lệnh truyền sau bữa cơm tối là em còn nhớ.
Đứng làm cọc tiêu cho đoàn xe vượt Ngầm Hói Hạ.

Trên kia từng đoàn xe vun vút vượt cầu Gianh.
Chuyến xe em đợi hoài không tới…
Năm mươi năm rồi mà em còn đứng đợi.
Chỉ có con bò nhìn hình em và nghếch mõm ngó trời xanh…

2012- TLCL

Nhờ BBT format lại bài thơ cho dễ đọc. Xin chân thành Cám ơn.
Đặng Văn Quang- - 08/07/2012 11:00
Mọi sự hy sinh đều cao quý, chúng ta có quyền so sánh, lịch sử phải phán xét công bằng. ĐVQ đã viết: BẾN PHÀ GIANH MỘT THỜI LỬA ĐẠN ANH HÙNG dưới, góc nhìn là một người dân Hạ trạch đã được đăng trên trang báo làng ta. Nay để mọi người hiểu về Phà Gianh ; Ngầm hói Hạ oanh liệt biết nhường nào, ĐVQ đã gửi bài viết này (có chỉnh lý) đến Báo Quảng Bình dưới một góc nhìn khác. Thay cho comment này xin được trích lời kết của bài viết đã gửi(có thể báo QB không đăng)để cùng chia sẻ cảm xúc của Phan Văn Hà và mọi người: ..."Tôi đã đến ngã ba Đồng lộc, một ngã ba như bao ngã ba ác liệt khác trong chiến tranh. Nhưng sự hy sinh của 10 cô gái Thanh niên xung phong ở đây được vinh danh đúng tầm, có một khu tưởng niệm tầm cỡ, có tháp chuông chùa, có sa bàn điện tử, tái hiện cảnh chiến tranh ác liệt nơi đây, làm xúc động lòng người… Ước mong sao, tại bến phà Gianh cũng có một tượng đài hoành tráng, một khu tưởng niệm quy mô, có tiếng chuông chùa ngân vang vời vợi bên dòng sông Gianh lịch sử, để siêu độ cho các linh hồn Liệt sĩ, vọng vào ý thức của những người đang sống hôm nay. Cũng có một sa bàn điện tử tái hiện cảnh chiến đấu của quân và dân Quảng bình với Thần sấm, Con ma của giặc Mỹ, có một khuôn viên rợp mát bóng cây, lộng gió, để khách muôn phương dừng lại, thắp nén hương thơm, tri ân những người đã khuất. Và như thế, trên chặng đường hành tiến vào Nam ra Bắc, mọi người biết đến đất lửa Quảng bình năm xưa, ở nơi đây, có một điểm dừng đầy ý nghĩa, một điểm dừng của lịch sử, để hoài vọng, để nghĩ suy, để chiêm nghiệm về quá khứ oanh liệt của bao thế hệ cha anh …" Anh TLCL ơi! nếu có thể anh gửi bài thơ của anh ở comment trên đến báo tỉnh để hỗ trợ thêm các bài viết khác, nhân ngày 27/7 năm nay. Anh sửa lại câu kết cho ý nghĩa hơn . Bởi con chỉ có con Bò nhìn Liệt sĩ...thì khó đăng được anh ạ. Cảm ơn Phan Văn Hà, thầy Cảnh Giang và mọi người, hãy lên tiếng nhiều hơn nữa để các linh hồn Liệt sĩ nơi đay bớt tủi. Trân trọng !
Tuấn- - 08/07/2012 13:07
Bài viết của Phan Văn Hà cứ xoáy vào ký ức chúng tôi, những người đã trải nghiệm chiến tranh, chứng kiến sự hy sinh mất mát lớn lao của các thế hệ cha anh mình. Trên đất nước Việt Nam đâu đâu cũng có anh hùng, mỗi tấc đất đều đã thắm máu đào cho độc lập và thống nhất tổ quốc. Bến phà Gianh khói lửa ác liệt, những Lều Cù, Đá Bạc, dóc Oằn rồi chóp cờ, hòn Thầy bói... bom B52 rải thảm cháy trụi ngày đêm... Trong ký ức đến bây giờ vẫn hiện về với những giấc mơ ác liệt, rợn người... Cảnh những xác người xếp hàng ở kho hợp tác là các anh các chị TNXP, bộ đội pháo cao xạ, lái xe... đã vì tiền tuyến mà anh dũng hy sinh. Các anh các chị xứng đáng được vinh danh, được mồ yên mả đẹp, được cả nước nghiêng mình, đâu để "Về đâu? Em không chốn, không tên, thân gửi miền đất lạ." Lời thơ của anh TLCL thật xúc động vô cùng. Tôi đồng tình với anh ĐVQ "Mọi sự hy sinh đều cao quý, chúng ta có quyền so sánh, lịch sử phải phán xét công bằng" Máu xương của các anh các chị được đất Hạ yêu thương ôm ấp, thế hệ hôm nay cần phải ghi nhớ tôn thờ. Xin mượn lời thơ của anh TLCL để thay cho lời kết. "Trên kia từng đoàn xe vun vút vượt cầu Gianh. Chuyến xe em đợi hoài không tới… Năm mươi năm rồi mà em còn đứng đợi. Tên của em đất nước đã mang đi..."
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image