07:12 ICT Thứ tư, 19/09/2018
Cao Lao, Hạ Trạch quê mình, Bốn bề phong cảnh hữu tình nước non

Trí tuệ và cảm xúc Cao Lao»Kho tàng sáng tác

Chùm thơ mới

Thứ năm - 13/09/2018 06:18
Tác giả Đặng Văn Quang và Nguyễn Hữu Đức

 

VÔ THƯỜNG CÕI TẠM

Đặng Văn Quang

 

Nhìn chiếc lá vàng rơi
Thấy cuộc đời chạnh nghĩ
Con người trong nhân thế
Cũng như là vàng thôi.

 

Mới hôm nào nhú chồi
Đón sương chờ nắng rọi
Gió nô đùa vẫy gọi
Tíu tít giữa trời xanh.

 

Sắc mỗi ngày mỗi xanh
Đón nắng vàng xây nhựa
Cho nụ, hoa, trái, quả...
Gửi vào đời vị, hương.

 

Rồi một sớm vô thường
Sắc xanh không còn nhựa
Lá chợt vàng héo úa
Bỗng lìa cành rơi rơi.

 

Ta sinh ra trên đời 
Thân phận cũng như lá
Cũng được đời đon đả
Cũng sương sa, nắng chiều.

 

Rồi biết ghét biết yêu 
Biết ơn đời trả nghĩa
Hiểu câu đời thấm thía
Cõi tạm người trần gian

 

Vậy nên chớ ác tàn
Chớ tham lam vơ vét
Chớ tỵ hiềm gianh ghét
Hãy gửi đời niềm vui.

 

Dẫu cay đắng ngọt bùi
Tâm trong lòng thanh thản
Như mây chiều bảng lảng
Thả hồn theo gió đưa.

 

Rồi nắng hạ thu qua
Ta cũng như chiếc lá
Thiên thu miền cõi lạ
Kiếp luân hồi vô biên./.


 

 

GỌI ĐÔNG VỀ

Nguyễn Hữu Đức

 

Không phải vì duyên nợ
Mà ta gọi đông về
Bởi chút gió heo may
Cho thêm hồng đôi má.

 

Mùa đông cây trút lá
Những ngọn gió bấc về
Xao xác giữa đêm khuya
Lòng càng thêm nỗi nhớ.

 

Mùa đông không dài quá
Nhưng để lại trong ta
Biết bao điều mới lạ
Những kỷ niệm đầu tiên.

 

Trên quãng đường thân quen
Làng quê Hạ trìu mến
Hai đứa mình hò hẹn
Chờ đến mùa xuân sang.

 

Thấp thỏm đợi xuân về
Mùa Đông vẫn chưa tới
Để ngọn gió heo may
Tô hồng thêm đôi má./.

Tác giả bài viết: Ban biên tập

Từ khóa: Ban biên tập
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin cũ hơn

 
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image