12:19 ICT Chủ nhật, 22/07/2018
Cao Lao, Hạ Trạch quê mình, Bốn bề phong cảnh hữu tình nước non

Trí tuệ và cảm xúc Cao Lao»Kho tàng sáng tác

Một Năm rồi

Thứ tư - 30/12/2015 11:56
Nguyễn Văn Quang viết nhân một năm ngày mất của chị Huỳnh Thị Tố người con dâu làng Hạ qua đời tại Sydney (Úc)

Môt năm rồi mình cách biệt nhau
Gặp em qua những di ảnh màu
Tâm sự với em qua làn hương khói toả 
Tố ơi giờ này em ở đâu

 

Về nhanh lên đừng để anh đợi lâu
Con cháu chỉnh tề lớn trước nhỏ sau 
Bà con bè bạn đã đến đây đông đủ 
Về với em trong ngày giỗ đầu

 

Tiếng kinh chùa ngắt nhịp từng câu 
Nghe bi ai và cả nỗi buồn sầu
Tim nhói đau và nỗi lòng thương tiếc 
Nuốt vào trong mà nước mắt vẫn trào

 

Nhà ta vẫn như ngày nào 
Vâng lời mẹ
Các con thương yêu dùm bọc nhau
Út Ty học hành chăm chỉ
Phúc Châu Út thay mẹ lo việc nhà
Cháu nội mình bụ bẩm nểt na
Ai cũng bảo nhờ Bà phù hộ

 

Ôi thương em cả một đời chịu khổ 
Tần tảo nuôi con ăn học nên người 
Giờ đây các con đã trưởng thành rồi 
Vắng em buồn lắm Người ơi hỡi Người
Nhớ em thương lắm Tố ơi

 

Tuần nhang cũng đã tàn rồi 
Mọi người ai cũng bùi ngùi nhớ em
Sydney trời đã về đêm 
Minh giác em ở theo con anh về
Mai này anh lại về quê
Thương con nhớ vợ tái tê cõi lòng 
Một năm rồi em có nhớ không

 

Sydney 27/12/2015 nhằm ngày 17/11/2015 Ất Mùi

Tác giả bài viết: Nguyễn Văn Quang

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 4 đánh giá
Bạn click vào hình sao để cho điểm bài viết
Từ khóa: n/a
Lê Chiêu Phùng- - 30/12/2015 20:53
Tình cờ Lê Chiêu Phùng đọc được bài thơ của Nguyễn Văn Quang trên Fb viết về người vợ quá cố của mình. Mặc dù chưa xin phép NVQ nhưng vì bài thơ quá cảm động, quá hay nên LCP đưa lên trang tin caolaoha.com để mọi người cùng chia sẻ. Có thể những ngày này NVQ đang ở Sydney cùng các cháu lo việc một năm cho chị Tố. Cố gắng giữ gìn sức khỏe nghe
Đặng Văn Quang- - 31/12/2015 15:02
Bài thơ đọc lên sao mà cảm động quá chừng:

"Môt năm rồi mình cách biệt nhau
Gặp em qua những di ảnh màu
Tâm sự với em qua làn hương khói toả
Tố ơi giờ này em ở đâu..."

Anh Quang ơi, em chưa biết mặt anh, chỉ biết anh loáng thoáng qua lời kể của anh Quảng khi mấy anh em cùng học ở trường Cảnh sát Suối Hai. Sau này qua các bài viết của anh Phùng về anh, biết anh là một doanh nhân tài giỏi, thành đạt...nhưng hoàn cảnh gia đình thật buồn, chị bệnh tật rồi mất, con cháu thì cách trở chia xa... Xin thành tâm chia sẻ cùng anh nỗi buồn này.
Đọc bài thơ của anh mà không thể nào cầm lòng được, khóe mắt cứ cay cay, mờ nhòe. Bài thơ như một tiếng kêu ai oán giữa cõi trần buồn đến thê lương. Đôi chim từ đây lẻ bạn, chỉ còn một mình anh bay tiếp trên chặng đường, bơ vơ trong khoảng trời đêm giữa thinh không vô định.

"Ôi thương em cả một đời chịu khổ
Tần tảo nuôi con ăn học nên người
Giờ đây các con đã trưởng thành rồi
Vắng em buồn lắm Người ơi hỡi Người
Nhớ em thương lắm Tố ơi".

Trần gian này lắm nỗi ai oán bất công, lẽ ra ở cái tuổi "trẻ chưa qua, già chưa tới", có đôi để anh cùng em dắt tay nhau đi tiếp chặng đường đời, cho bõ những ngày gian khổ
nhưng hỡi ôi ! Viết đến đây em thật sự nghẽn lòng, một lần nữa xin được chia buồn cùng anh.
Hoa Luu- - 04/01/2016 07:10
Bài thơ anh Quang viết cho người vợ quá cố đọc lên nghẹn nhói cả lòng,thương anh chị và các cháu vô cùng !
Một người anh ở làng Hạ đã vượt lên gian khó và gặt hái nhiều thành công trong công tác nhưng số phận của anh lại kém may mắn,giờ con cái trưởng thành,đến lúc gia đình được đoàn tụ thì chị lại đi xa để anh lẻ bóng một mình, ở suối vàng chị hãy phù hộ cho anh Quang và các con được nhiều sức khoẻ và may mắn,bình an chị Tố nhé .
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image