23:13 ICT Thứ tư, 22/11/2017
Cao Lao, Hạ Trạch quê mình, Bốn bề phong cảnh hữu tình nước non

Tin tức Cao Lao Hạ»Tin ban điều hành

Trang Web làng tôi

Chủ nhật - 22/10/2017 11:17
Bài viết của anh Lưu Văn Quỳnh nhân kỷ niệm 7 năm trang caolaoha.com

 

TRANG WEB LÀNG TÔI

(Kỷ niệm 7 năm ngày khai trương trang Caolaoha.com)

 

 

Không như mọi khi, vào tầm này trên đường Quan ô tô, xe máy rú ga hú còi inh ỏi. Sáng nay, hơn 4 giờ mà đường làng ngõ xóm vẫn còn im ắng. Biết khó lòng ngủ lại sau khi thức giấc, tôi kéo Duy Lợi ra hiên nằm ngửa ngắm đất trời.

         

Đằng Đông một vùng ánh sáng hắt lên từ những con tàu, đoàn thuyền thả câu buông lưới. Từ những ngôi biệt thự, nhà hàng mọc lên san sát dưới cửa Gianh. Xa nữa trên nền trời đen thẫm như nhung, muôn vàn vì sao li ti nhấp nháy. Từng đợt gió mát lành từ đâu thổi tới, lòng nhẹ nhõm, bâng khuâng.

         

Một năm mấy bận đi về, mà sao lần nào cũng vẫn cứ háo hức như thể lần đầu gặp lại. Bao kỷ niệm không đầu, không cuối lại có dịp ùa về. Rồi lời của anh Lê Chiêu Phùng chiều qua, trong tiếng gào rú lấy đà leo dốc Đồng Đớ của chiếc ô tô tôi vẫn nghe rành rọt:

         

À, anh Quỳnh ơi! Nhân thể báo để anh biết: Năm nay sẽ tổ chức kỷ niệm 7 năm ngày thành lập trang Caolaoha.com ở quê nhà. Cũng là dịp để tri ân chú Lưu Đức Hồng – Người có công đầu trong việc sáng lập. Anh về nghe!

 

- Trời! Chú Hồng là người có công đầu sáng lập… Tôi thật là kẻ vô tâm. Bốn năm đến với Caolaoha.com, mỗi bài viết, mỗi việc làm của tôi gắn bó với quê hương chú đều quan tâm, đọc kỹ. Động viên, khen ngợi, góp ý khẽ khàng mà rất cảm động thấm thía. Có những khi chú chẳng nói gì, chỉ chớp chớp rồi khẽ lau nước mắt. Những lúc như thế tôi biết chú đang nghĩ và nói rất nhiều. Tôi thầm cảm ơn chú đã tạo cơ hội cho tôi đến với Caolaoha.com để được gần gũi với quê hương, để được giao lưu gặp gỡ bạn bè. Bốn năm đến với Caolaoha.com:

 

Cháu hiểu rõ hơn ý nghĩa cuộc đời

Hạnh phúc, niềm vui

Khi mình làm được gì có ích cho quê hương xứ sở

Biết chia sẻ, cảm thông với những cuộc đời khốn khó

Đừng bao giờ mảy may dù chỉ một chút riêng tư…

         

Thế mà nay chú đã về nơi tiên tổ.

         

Anh Phùng ơi, tôi sẽ về.

         

Tôi phải về. Về để kỷ niệm 7 năm trang Caolaoha.com. Tôi phải viết. Viết một bài thật “Oách” để tri ân chú, tri ân trang báo làng.

         

Nghĩ thế mà đã ba bốn hôm liền, ngồi vào bàn, tay cầm bút, nhưng đầu óc cứ nghĩ mông lung. Không tìm ra tứ, cũng chẳng có từ, có ý. Những công việc tưởng chừng như quá quen thuộc bấy lâu nay.

         

Không viết được bài, tôi lại lang thang trên trang Caolaoha.com. Thật bất ngờ, trời xui đất khiến, không hẹn mà nên. Vừa mở trang Caolaoha.com, trước mặt tôi là bài viết Quê hương ơi và hai tấm hình thật đẹp của anh Đặng Văn Quang. Thầy giáo Lưu Đức Trung tay nâng bức thư pháp tặng trang báo làng và toàn cảnh đình làng Cao Lao Hạ. Tôi cố phóng thật to hai tấm hình, đọc đi, đọc lại bài viết rồi vui mừng reo lên:

         

Đây rồi, tôi đã tìm được tứ, tôi đã chọn được từ, được ý. Tôi sẽ viết, viết về thầy tôi. Thầy TLCL.

         

Thầy TLCL kính mến!

         

Con vẫn nhớ trong thư trước thầy viết: “Anh Quỳnh thân mến! Có lẽ anh đã nhầm tôi với anh Lưu Đức Trung – Thầy giáo của anh nên đã viết như vậy. Nay mọi sự đã rõ ràng. Tôi không phải là thầy của anh cũng chưa hề dạy anh dù chỉ là nửa chữ. Anh viết và xưng hô như thế e không tiện…”.

         

Nhưng thầy ơi! Nếu thấy không tiện thầy hãy cho con được là người học trò đặc biệt của thầy, xưng em. Em cũng từng có người học trò đặc biệt như thế.

         

Tuy không được thầy trực tiếp dạy dỗ, hướng dẫn làm luận văn tốt nghiệp như thầy giáo Lưu Đức Trung, nhưng những kiến thức trong từng bài viết, trong từng lời comment, cốt cách ung dung tự tại, mực thước, bao dung… của thầy mãi mãi là những bài học sống động, cho em học tập noi gương.

         

Bốn năm đến với Caolaoha.com, em làm được cái gì đó báo đáp cho mảnh đất đã sinh ra và nuôi mình khôn lớn, phần lớn cũng nhờ công ơn của thầy. Nếu không có lời comment của thầy trong lần trao đổi về hai câu đối ở bức bình phong đình làng lúc 10h16’ ngày 08/8/2013, em nào có được sự dấn thân để rồi gắn bó với Caolaoha.com. Để rồi phấn đấu vươn lên có được kết quả như ngày hôm nay. Chắc thầy còn nhớ:

         

“Anh Lưu Quỳnh thân mến! Những vấn đề này rất cần ý kiến của anh. Không thấy anh lên tiếng, không biết anh có được thường sự không. Tôi nghĩ việc này rất nghiêm túc, không thể hời hợt để nó trôi vào quên lãng. Cái tinh hoa là ở chỗ này đây. Mã Lương không dùng bút thần điểm vào mắt con cò trong bức tranh thì nó không thể bay lên được”.

         

Được coment của thầy, em giật mình, thảng thốt.

         

Chao ôi! TLCL là ai? Sao lại biết tôi. Hơn thế lại hy vọng, tin tưởng, gửi gắm nơi tôi một điều lớn lao, hệ trọng!

 

Suốt đêm đó em bàng hoàng thao thức… TLCL là ai? Sao lại biết mình và tin tưởng mình đến thế. Nhưng từ trong sâu thẳm tâm can, em như nghe rõ tiếng của quê hương từ thuở xa xưa vọng về. Đang tin tưởng, ký thác nơi em một điều thật lớn lao, hệ trọng… Mà em thì…

 

Mong trời chóng sáng, em đến nhà anh Lê Nghĩa Diêm – Bạn học, tác giả bài văn bia văn tế Nguyễn Trãi ở đền thờ của ông ở Chí Linh, tâm sự với anh bao điều trăn trở, suy tư. Mong anh có lời khuyên chân thành. Nghe em bày tỏ, xem lại lời comment của thầy, anh bảo:

 

- Tôi không biết TLCL là ai, làm gì, ở đâu, nhưng qua khẩu khí lời văn và kiến thức văn chương dẫn trích, chắc chắn đây phải là một người có kiến thức uyên thâm về chữ Hán, chữ Nôm. Có tầm hiểu biết sâu rộng về văn hóa cổ truyền Phương Đông. Quê bạn có người con như thế, lại hết lòng vì quê hương thì thật là có phúc. Mà quả thật TLCL đang hy vọng, tin tưởng bạn có ý kiến xứng tầm, có tính chất quyết định.

 

- Thôi được, văn chương thì bạn có sẵn, chữ Hán, hoành phi câu đối thì tôi sẽ giúp. Có gì mắc mớ chúng ta sẽ tham khảo thêm ý kiến của các chuyên gia…

 

Không phụ niềm tin nơi thầy, được anh em bạn bè giúp sức, cũng là cơ hội để được đền đáp cái nợ sinh thành nuôi dưỡng quê hương, em đã quyết học hỏi, tìm tòi và cũng làm được đôi việc có ích cho quê như thầy biết.

 

Thầy kính mến!

 

Cũng như thầy: “Bởi muốn làm một cái gì đó cho mảnh đất sinh ra và nuôi ta khôn lớn mà phải đấu tranh cho lẽ phải, hòng mang lại cái hay, cái đẹp cho quê”. Nhiều lúc em thấy chán nản, thất vọng, buông xuôi. Cũng vì nặng tình với quê mà đôi lúc anh em, bạn bè sinh ra tỵ hiềm, nghi kỵ, nặng lời sẩy miệng với nhau. Những lúc như thế em lại nhớ lời thầy khuyên nhủ:

 

- Ta làm việc đó có thật sự vì quê hương không?

- Nếu làm được thì có lợi ích gì?

- Anh đã làm hết sức lực và trí tuệ của mình chưa?

 

Khi ta đã làm và trả lời được ba câu hỏi đó một cách thỏa đáng mà việc chưa thành thì âu cũng là bởi cái duyên chưa đến, cái phúc chưa về… Hãy chờ dịp khác.

 

Chính nhờ những lời khuyên nhủ của thầy, em đã bình tâm, vững chí để tiếp tục công việc đi đến kết quả cuối cùng.

 

Còn mấy ngày nữa Caolaoha.com tổ chức kỷ niệm 7 năm ngày thành lập. Thầy về dự với quê hương thầy nhé.

 

Hai năm trước cũng tại đình làng, thầy Lưu Đức Trung về dự kỷ niệm 5 năm ngày khai trương trang báo. Thầy tặng bức thư pháp:

 

Tay gõ

Caolaoha.com

Tình quê lắng đọng  mãi Cho dù thầy đã đi xa.

 

Năm nay kỷ niệm 7 năm trang báo ra đời, tri ân người sáng lập. Sự có mặt của thầy, những ý tưởng, bài viết, lời comment của thầy chắc chắn sẽ là nguồn cảm hứng, động lực đánh thức những người đang ấp ủ tâm huyết có cơ hội và điều kiện đóng góp cho quê.

 

Em tin chắc rằng ngày hôm đó và mãi mãi sau này, người dân quê ta mỗi lần đi qua dừng lại ngắm toàn cảnh ngôi đình ai cũng tự hào về truyền thống Cao thanh tín mỹ của quê hương. Ai cũng biết ơn và tin tưởng được các bậc tiền nhân che chở, dẫn đường chỉ lối mà phấn đấu phát huy truyền thống đó, để quê hương ta, trang báo làng ta mãi mãi:

 

Ngàn thu vẫn nét thanh tao

Vẫn Trường Lưu vẫn Cao Lao ngời ngời.

 

Hải Dương, ngày 14 tháng 10 năm 2017

Từ khóa: Lưu Văn Quỳnh
Trần Quốc Tuấn- - 22/10/2017 15:25
Bài viết của anh hay quá, rất tiếc là không có thời gian để comment thật sâu sắc về bài viết. Nhưng tâm sự của anh cũng là của bao người đang hướng về caolaoha.com đang chuẩn bị đón sinh nhật lần thứ 7 của mình. Bao nhiêu thăng trầm cuộc sống, bao nhiêu mảnh đời, số phận... những nụ cười, ánh mắt, những vần thơ, bài viết còn đó nhưng nhiều người đã ra đi trong niềm thương tiếc của cộng đồng caolaoha chúng ta. Trang tin đã cho tôi nhiều thứ, từ tình người, tình quê đến những cảm xúc dâng trào khi được comment giao lưu với các thầy, các bậc tiền bối uyên thâm về trí tuệ. Đôi lúc thấy hạnh phúc đến ngỡ ngàng, rồi cũng lắm khi thấy xấu hổ về những bài viết ngớ ngẩn của mình trên trang Web...lắm lúc tự cười trừ một mình vậy. Khi thấy thầy TLCL lên sóng là lòng mình rạo rực đến lạ, cái khí phách và dòng chảy trí tuệ cứ hiện hình trong từng câu chữ của thầy khát khao đến thế. Một thế hệ uyên thâm xứng tầm hiếu học của caolaoha ngày nào. Các bác, các thầy mãi mãi là gương sáng để thế hệ hôm nay hướng tới gìn giữ và phát huy truyền thống hiếu học, tôn sư trọng đạo của làng. Rất mong rằng trang Web mãi là cầu nối trí tuệ, là thông điệp yêu thương, là niềm tự hào của con em làng Hạ chúng ta.
Minh lê- - 22/10/2017 15:40
Bài viết hay, bài bình cũng hay. Tôi yêu các bạn và rất muốn thầy TLCL đồng hành
Hoa Luu- - 22/10/2017 15:51
Đọc bài viết của anh Quỳnh em bồi hồi xúc động , Em nhớ đến Bác Lưu Đức Hồng người đã cùng con trai Lưu Đức Hải sáng lập ra trang báo quê hương và bác Lưu Đức Trung một người con ưu tú của Làng ta và là cộng tác viên của trang Web nay hai bác đã về với Thế giới Người Hiền ...
Bảy năm gắn bó với trang báo quê nhà Hoa Lưu đã học hỏi rất nhiều từ những bài viết và Commemt của tất cả mọi người, đặc biệt Hoa Lưu rất tri ân bác Trường Lưu Cao Lao vì bác đã cho Hoa Lưu những lời khuyên vô cùng hữu ích và Hoa Luu rất muốn gặp bác dù chỉ một lần . Nguyện vọng của anh Quỳnh muốn bác TLCL có mặt tại kỷ nệm lần này cũng là ý nguyện chung của tất cả bà con mong bác TLCL về nhé . Trân trọng đón Bác TLCL !
Ngọc Sang- - 22/10/2017 16:13
Tôi rất đồng cảm cùng tuạn65 hoaluu vì mỗi lần có bác TLCL là trang Web lại tưng bừng hẳn. rất mong bác quay về với làng hạ
Lê Chiêu Phùng- - 22/10/2017 16:45
Những lời hay, ý đẹp về bài viết của anh Lưu Văn Quỳnh thì các anh, chị Trần Quốc Tuấn, Minh Lê, Hoa Lưu, Ngọc Sang...đã viết hết rồi. Với tôi, được đọc những bài viết của anh, tôi lại được đắm mình trong tình yêu quê hương, anh em, bạn hữu...của anh. Cám ơn anh, một thầy giáo, một nhà văn đã có nhiều tác phẩm đi cùng năm tháng với caolaoha.com
1, 2  Trang sau
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image