00:32 ICT Thứ hai, 20/08/2018
Cao Lao, Hạ Trạch quê mình, Bốn bề phong cảnh hữu tình nước non

Người Cao Lao Hạ»Lao động

Lê Hồng Tâm

Thứ ba - 18/12/2012 20:00
Cuộc đời và sự cống hiến của ông Lê Hồng Tâm

 

Cũng như nhiều người con của quê hương Cao Lao Hạ, thế hệ này qua thế hệ khác nối tiếp nhau, phát huy truyền thống quê hương.  Ông Lê Hồng Tâm sinh năm 1929 tại làng Cao Lao Hạ - Hạ Trạch, Bố Trạch, Quảng Bình, trong một gia đình nông dân nghèo. 

 

- Năm 1948 tham gia cách mạng, vào đội du kích chiến đấu bảo vệ quê hương.

 

- Năm 1950 – tháng 8/1951  ông bị Thực dân Pháp bắt đưa về giam ở nhà lao Đồng Hới. Ông cùng anh em tổ chức vượt ngục, lên chiến khu Tuyên Hóa  rồi về Tróoc hoạt động. Sau đó ra Roòn  để học văn hóa, tại đây ông giữ chức hiệu đoàn học sinh và bí thư chi đoàn thanh niên cứu quốc của nhà trường trong những năm 1951 – 1954.

 

- Năm 1955 tham gia trong BCH đoàn thanh niên cứu quốc xã Bắc Trạch, ông nằm trong ban thu thuế và thư ký đội giảm tô.

 

- Năm 1956 – 1959 học trường trung cấp giao thông vận tải ở Hà Nội.

 

- Ngày 15/02/1960 ông được kết nạp vào Đảng CS Việt Nam.

 

- Năm 1960 tham gia trong đoàn khảo sát thiết kế tuyến đường Trường Sơn huyền thoại.

 

- Từ 1962 – 1992 trong suốt 30 năm ông giữ các chức vụ từ trưởng phòng đến giám đốc sở GTVT Quảng Bình.

 

- Năm 1992- 1994 phó tổng giám đốc khu quản lý đường bộ IV kiêm giám đốc phân khu quản lý đường bộ Quảng Bình.

 

- Năm 1994 ông về hưu tại quê nhà và mất ngày 15/10/2010. Hưởng thọ 81 tuổi.

 

- Trong quá trình công tác ông đã giúp cho quê hương nhiều công việc đáng kể.

 

Giúp con em quê hương hoàn thành nghĩa vụ quân sự về làm việc trong ngành giao thông thuộc  công ty ông quản lý. Giúp xã một số công trình có ý nghĩa như:

 

1 - Bắc cầu vét mương chống úng cuối làng từ Bàu ra Hối Hạ năm 1980 dài 0, 8 Km.

 

2 - San, đắp đường quan bằng đất biên hòa từ ngã 3 đến chợ Hạ Trạch dài 1Km vào năm 1983.

 

3 -  Đắp mương thủy  lợi đi qua Hói Hạ dài gọi 0.8Km.

 

4 -  Đóng góp xây dựng 4 phòng học của trường cấp 2 Hạ Trạch, nay là trường THCS Lưu Trọng Lư.

 

5 - 1986 xây dựng 3 phòng học của trường cấp 3 Bố Trạch.

 

Cuộc đời và sự nghiệp của ông đã để lại cho quê hương niềm tự hào và những đóng góp đáng trân trọng. Ông đã được nhà nước tặng 2 huân chương lao động hạng 3, 01 huân chương kháng chiến hạng nhất; nhiều giấy khen , bằng khen các loại. Được nhận huy hiệu 50 năm tuổi Đảng.

 

Ông nguyên là tỉnh ủy viên, nguyên phó tổng giám đốc khu quản lý đường bộ IV, Nguyên giám đốc phân khu quản lý đường bộ  Quảng Bình. Nguyên giám đốc sở GTVT Quảng Bình.

 

Tác giả Lê Chiêu Huân tặng ông bài thơ:

                                       

                                            ĐỨC SÁNG TRONG

 

                                 Tỏa ngát hương thơm một tấm lòng

                                 Đất trời quyện chặt giữa mênh mông

                                 Ra đi để lại niềm thương tiếc

                                 Hậu thế tự hào Đức sáng trong.

 

                                 Trọn nghiệp với đời nghề lục lộ

                                 Định hướng tìm đường vượt Linh Giang

                                 Lồng lộng bóng cầu vờn sông nước

                                 Ấm mãi tên anh với xóm làng.

                                                               5/2011

 

Khi ông mất, anh CẢNH GIANG đã có bài thơ tiển đưa ông  về với cõi vĩnh hằng như là một nén hương tri ân với người con của quê hương đã quá cố.

 

                                           KHÓC ANH.

 

Ôi ! Mới đó mà đất trời bão nổi

Giữa những ngày thu ấm áp tình Người

Tình anh em sớm tối xanh tươi

Tình  chồng vợ, cháu con lưu luyến.

 

Ôi ! Như trận lũ cuồng phong thế kỷ

Đau đớn lòng thương xót không  nguôi

Em mất anh lòng dạ bồi hồi

Con mất cha,  tiếc thương khôn kể.

 

Ôi! Thương anh cuộc đời dâu bể

81 năm cực nhọc trăm đường

Vất vã gian truân giải gió dầm sương

Khi sung sướng vẫn lo toan trăm nẻo.

 

Ôi! Nhớ anh gan mòn ruột héo

Đến bao giờ gặp lại nữa anh ơi!

Cảnh chia li định mệnh sẵn rồi

Thương tiếc lắm! Anh ơi!  Đau đớn lắm .

 

Thuở giặc Pháp hờn sâu  căm giận

Giặc đi càn bắn giết khảo tra

Làng xóm tan hoang chúng cướp của đốt nhà

18 tuổi,  anh vào du kích đánh giặc.

 

Pháp bắt anh khảo tra đánh đập

Vẫn một lòng một dạ trung kiên

Khi vượt ngục, anh theo học bao miền

Khi Tuyên Hóa - Cảnh Dương khi về đất Troóc.

 

Thương Mẹ Cha một đời khó nhọc

Anh miệt mài đèn sách sớm khuya

Tuổi trẻ xông pha hăng hái mọi bề

Vừa học, vừa đánh Tây,  anh góp phần nhỏ bé.

 

29 tuổi Anh đành xa quê mẹ

Ra thủ đô theo học lớp giao thông

Ước mơ sao,  đất nước rợp cờ hồng

Anh sung sướng,  mừng làng quê giải phóng.

 

30 tuổi anh tuyên thề theo Đảng

 Sẵn sàng dấn thân, khi tổ quốc cần

Suốt một đời vì Đảng vì dân

Nơi nào khó anh xông pha trận tuyến.

 

31 tuổi Anh băng rừng mở tuyến

Cùng con đường huyền thoại Trường Sơn

Vượt núi băng sông nuôi chí căm hờn

Người cán bộ chỉ huy đêm ngày bền bỉ.

 

Ôi! Kháng chiến gian nan 10 năm trường đánh Mỹ

Anh chỉ huy con đường vươn tới tiền phương

Mặc đạn bom,  vẫn bám trụ kiên cường

Người bí thư,  kiên cường mẫu mực.

 

36 tuổi một nỗi đau cùng cực

Bom Mỹ dội xuống đồng,  cướp mất cha đi

Nợ nước thù nhà anh mãi khắc ghi

Thêm những chiến công bắt quân thù đền tội.

 

Bao trọng điểm trên tuyến đường bom dội

Bao sáng kiến tài năng

Cho xe tới chiến trường

Người giám đốc ngực lấp lánh huân chương

Chủ nhiệm công ty cầu, kiên cường thắng Mỹ.

 

 

Gần 50 tuổi Đảng vẫn vững vàng chân lý

Phấn đấu đến cùng vì Đảng vì dân

Lòng vẫn hướng về quê,  giúp đỡ ân cần

Mong cho bà con, xóm làng đổi mới.

 

Đánh Mỹ bền gan trên con đường thắng lợi

Mặt trận giao thông,  cùng đồng đội vững vàng

Trong những ngày chiến thắng hân hoan

Anh góp sức, cho Quảng Bình giàu mạnh.

 

Ôi! Một thời vẻ vang kiêu hãnh

Cống hiến cho đời,  hết tuổi thanh xuân

Giờ nghỉ hưu trên  đất mẹ yên lành

Anh vẫn sẻ chia,  cùng xóm làng hơi ấm.

 

Ôi! Nghĩa tình anh em, cháu con sâu đậm

Biết bao giờ nguôi được anh ơi!

Ôi !Tiếng nhạc đưa,  trống dục liên hồi

Bỗng phút chốc,  anh thành người thiên cổ.

 

Ôi! Hóa hóa sinh sinh,  kiếp người là duyên nợ

Anh để lại cho đời,  bao nỗi tiếc thương

Kiếp luân hồi,  li biệt vấn vương

Thương nhớ lắm!  anh ơi thương nhớ lắm!

 

Xin 2 lạy biết ơn làng ơn xóm

Ơn bạn bè đồng chí thân thương

Trong mưa gió, tiễn anh đi một dặm đường

Về cõi Hạc,  nơi suối vàng yên nghỉ.

 

Thôi !  Cầu chúc anh: mồ yên mả đẹp

Phù hộ độ trì dòng họ cháu con

Phù hộ anh em, đồng đội, xóm thôn

Phút li biệt!

                     Anh ơi.

                                Đau đớn lắm!.

                                   XIN BÁI LẠY

Tác giả bài viết: Cảnh Giang

Từ khóa: Lê Hồng Tâm
phanvanha.- - 27/12/2012 10:20
Quê hương, hai tiếng thân thương được khắc sâu vào lòng mỗi chúng ta. Nơi ấy có những con người biết hy sinh và cống hiến cho làng quê. Về thăm làng Hạ ta hãy chầm chậm bước chân để tưởng nhớ về ông. Con mương nhỏ ngày ngày vẫn đưa nước về xuôi, về với làng quê yêu dấu, vườn nhà ai cho đầy hoa trái, đồng lúa quê nhà trĩu bông nặng hạt. Gìơ đây dưới suối vàng chắc ông cũng an lòng phần nào. Những ngày tháng cuối của cuộc đời, khi ông về với xóm làng nghỉ ngơi tĩnh dưởng, được nhìn thấy những đổi thay của quê nhà, trong đó có một phần góp sức của ông.
Tạo hoá quy luật là lẽ tất nhiên, để rồi ông lại ra đi về với cõi vĩnh hằng thanh thản như những công việc ông đã làm và làm. Quê hương vẫn là nơi lưu dấu những kiếp người. Thấp hèn, cao sang là tại bởi chữ “TÂM”, mỗi khi trong mỗi chúng ta biết nghĩ về nhau và biết nâng niu trân trọng, cuộc đời sẽ cho hoa thơm trái ngọt.
Cám ơn BBT Caolaoha, anh Cảnh Giang đã cho bà con quê hương gần xa về hinh ảnh một con người bình dị.
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image