03:48 ICT Thứ sáu, 27/04/2018
Cao Lao, Hạ Trạch quê mình, Bốn bề phong cảnh hữu tình nước non

Trí tuệ và cảm xúc Cao Lao»Viết về Cao Lao

Nhớ Cồn Cui

Thứ hai - 18/04/2016 20:01
Thơ của anh Đặng Văn Quang và Lưu Văn Quỳnh nhân lễ cúng Cồn Cui ngày 15 tháng 3 năm Bính Thân

 

NHỚ CỒN CUI

Đặng Văn Quang

 

Thanh Minh này em hãy về cùng anh
Cồn cui đó hiu hắt buồn xa thẳm
Bao gió sương những phận hồn cay đắng
Tạc vào hư vô lịch sử xa xưa

 

Em có nhớ chăng "soi nường roi" thuở nhỏ
Giữa trưa hè hồn trẻ lên mây
Người và ma thân thiện lắm thay
Thế giới Âm- Dương như chưa hề cách biệt.

 

Quê ta đó nơi xưa miền biên viễn.
Chiến tranh, loạn ly, máu đổ xương tàn
Thân xác người vất vưởng đồng hoang
Được ôm ấp trong lòng đất Hạ.

 

Người quê ta Nhân cao, Nghĩa cả
Ấp ủ những linh hồn, trân trọng những vong linh
Để dương gian cũng sống trọn chữ Tình
Hãy yêu thương nhau bởi trần gian là cõi tạm.

 

Về em nhé, ta cùng về quê mẹ
Nén hương trầm, ta khấn vái tứ phương.
Biết đâu đây trong muôn vạn linh sàng
Tổ tiên mình qua muôn trùng ly loạn.

 

 

 

 

NHẮN GỬI
Lưu Văn Quỳnh


Thanh minh này anh không về được cùng em
Cồn Cui đó một thời xa thẳm
Thưở chăn trâu cởi trần phơi nắng
Đánh đáo, đánh khăng, ẩn nấp, leo trèo.

Nào có biết đâu, ĐÂY- Cồn Cui - nơi làng Hạ quê nghèo
"Miền biên viễn xa xưa một thời chinh chiến"
Thịt nát, xương tan, hồn phiêu diêu, vất vưởng
Được mời gọi về đây, nơi đất Hạ ấm lòng
"Để âm dương nào cách trở xa xôi"

Quê hương mình nhân nghĩa lắm người ơi
"Hãy yêu thương nhau bởi trần gian là nơi cõi tạm".

Thanh minh này anh không về được cùng em.
Về với quê hương, với đường Quan, đường Bạn
Đến Cồn Cui thắp nén hương trầm
Tưởng nhớ hương hồn kẻ dưới cõi âm
và gần gụi, yêu thương người cõi trần, dương thế.

Về em nhé, dù xa xôi không thể.
Anh vẫn về, lòng luôn ở Quê yêu.

Tác giả bài viết: Đặng Văn Quang và Lưu Văn Quỳnh

Từ khóa: Đặng Văn Quang
Lương Duy Hiếu- - 19/04/2016 14:40
Trình làm thơ của anh Quang ngày càng lên cao...thơ có hồn với nhiều triết lý nhân sinh. Nếu có thêm cái hình nữa thì sinh động hơn.
Lưu Quỳnh- - 19/04/2016 19:49
Bài thơ thật xuất sắc. Chẳng thể viết lời bình nào cho thỏa đáng. Xin tặng ĐVQ bài thơ sau :

NHẮN GỬI

Thanh minh này anh không về được cùng em,
Cồn Cui đó một thời xa thửm :
Thử chăn trâu cởi trần phơi nắng
Đánh đáo, đánh khăng,ẩn nấp, leo trèo.

Nào có biết đâu; ĐÂY- Cồn Cui- nơi làng Hạ quê nghèo
" Miền biên viễn xa xưa một thời chinh chiến."
Thịt nát ,xương tan, hồn phiêu diêu, vất vưởng
Được mời gọi về đây, nơi đất Hạ ấm lòng
" Để âm dương nào cách trở xa xôi"

Quê hương mình nhân nghĩa lắm người ơi
" Hãy yêu thương nhau bởi trần gian là nơi cõi tạm".

Thanh minh này anh không về được cùng em.
Về với quê hương, với đường Quan, đường Bạn,
Đến Cồn Cui thắp nén hương trầm
Tưởng nhớ hương hồn kể dưới cõi âm
và gần gụi, yêu thương người cõi trần, dương thế.

Về em nhé. dù xa xôi không thể.
Anh vẫn về. Lòng luôn ở Quê yêu.
quy thai- - 20/04/2016 09:20
Bài thơ của ĐVQ rất hay, Bác quỳnh chia sẻ , nhắn nhủ , gửi lòng mình hướng về ngay lễ tại " Cồn Cui" cũng bằng bài thơ rất sâu sắc.
Chả biết nói gì hơn, xin gửi về quê mấy vần thơ hướng về ngày lễ .

VỀ LỄ

Ta cùng về lễ tiết thanh minh
Dâng nén tâm hương "vẹn nghĩa tình"
Quê Hạ vốn " nhân cao nghĩa cả"
Với dương trần, với mọi kiếp Anh Linh*

"..."-Trích từ thơ Đặng Văn Quang
*- hồn thiêng của người quá cố
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image