14:00 ICT Chủ nhật, 21/01/2018
Cao Lao, Hạ Trạch quê mình, Bốn bề phong cảnh hữu tình nước non

Trí tuệ và cảm xúc Cao Lao»Viết về Cao Lao

Những vần thơ viết về thầy Lưu Đức Trung

Thứ năm - 04/05/2017 10:37
Ghi lại những bài thơ viết về NGƯT – GS – TS Văn học Lưu Đức Trung sau khi Người mất.

 

Bài Thứ nhất

Tác giả: Lưu Văn Quỳnh

 

Nghe Audio về bài thơ "Thầy tôi"

 

.Bài thứ hai 

Tác giả: Đặng Văn Quang

 

CHO CON KHÓC TRƯỚC ĐÔI LỜI

 

Một vì sao đang rơi
Nước mắt đời sẽ chảy
Xin nghiêng mình cúi lạy
Một con người nghĩa nhân.

 

Thương quá ông Đức Trung
Người con Cao Lao Hạ
Cả một đời vất vả
Với sự nghiệp trồng người.

 

Đời vui rộn tiếng cười
Bao lớp trò ngưỡng mộ
Thơ Hai ku nở rộ
Đang thời buổi đón chào.

 

Ông ơi chớ vội nào
Ước mơ còn dang dở
Vẫn bao điều trăn trở
Chưa nói được ngọn nguồn.

 

Nước mắt ơi đừng tuôn
"Trường Lưu Cao lao"* đó
Lời đáp còn bỏ ngỏ
Canh cánh mãi bên lòng.

 

Đời sắc sắc không không
Có đó mà không đó
Biết hồi nào cho tỏ
Ông đi rồi... hỏi ai?

 

Nắng chiều lại sương mai
Hình bóng mờ lại tỏ
Văn chương người còn đó
Con soi sáng cõi lòng.

 

 

P/s: "Trường Lưu Cao Lao" một Cộng tác viên xuất sắc của trang web làng tôi. Mọi người cứ nghĩ là ông, riêng ông thì không nhận

 

Bài thứ ba

Tác giả: Đặng Văn Quang

 

KHÓC TIỄN ĐƯA NGƯỜI
(Vô cùng thương tiếc giáo sư Lưu Đức Trung)

 

Hoa Tha la nở nơi cửa Phật
Chờ đón vì sao sắp rụng rơi
Sao sáng, Hoa tươi quyện đất trời
Thay thương nhớ xin gửi vào cõi niết.

 

Cuộc đời ơi vấn vương da diết
Di cảo văn chương ông gửi lại cõi trần
Tình thầy trò như bể cả tình thân
Phút biệt ly muôn trò đều rơi lệ.

 

Thế gian ơi cách biệt chi đến thế
Nắng cửa thiền không khô được lệ rơi
Ai xui chi duyên kiếp làm người
Gửi muôn trò, văn với đời nặng nghĩa.

 

Trò khôn lớn bởi văn thầy nâng đỡ
Thầy mênh mông giữa bể cả tình trò
Ngay cả khi muôn đắng, sầu lo
Vạn tấm tình, có muôn trò bên cạnh.

 

Ông là Tiên chẳng bao giờ cô quạnh
Sống làm thầy thanh thoát lắm ông ơi
Nghĩa yêu thương cao quý nhất trên đời
Điều trân quý ai nấy đều khắc nhớ.

 

Phút biệt ly có đôi lời than thở

Gió núi mây ngàn, ru ông giấc văn chương

Trong mênh mông giữa cõi vô thường

Tiếp bước cùng ông trong văn đời để lại.

 

 

 

 

 

Bài tứ tư

 

Tác giả : Lê Mạnh Hùng

 

CON SÔNG KIA ĐÃ NGỪNG TRÔI

 

Thơ Hai Ku sẽ ru ông ngủ
Nghĩa với vần ôm chặt vào ông
Con sông lớn muôn đời vẫn chảy
Còn ông không chảy kịp nữa rồi.

 

 

 

 

 

 

Đành thế thôi, nhường dòng sông lớn
Để thuyền ông lướt sống xa khơi
Thăm bạn đời loanh quanh đâu đó
Nghĩa tình xưa ông lại bắt đầu.

Những nỗi sầu, suy tư sắp đến
Những nghĩa tình yêu mến bấy lâu
Ông chắt chiu gửi vào trang giấy
Để Hai Ku nuôi dưỡng ngàn đời.

Ngày mai đây trăm vì sao sáng
Soi sáng dòng lưu bút của ông
Nợ trang đời ông đừng lo nữa
Cả cuộc đời ông đã hiến dâng.

 

 

Bài thứ 5

Tác giả: Văn Giá

 

CHÚNG CON NHƯ BẦY CHỮ
(Kính viếng Thầy Lưu Đức Trung)

 

Thầy đã rời bỏ mặt đất này rồi
thuốc thang rơi lăn lóc
rơi tuột những ánh mắt
lỏng tuột những bàn tay
Thầy đi...

 

Con vào trang facebook của thầy
còn nguyên đấy những bài thơ khẽ thở
còn nguyên đấy những bức hình động cựa
còn nguyên những suy tư

 

Còn nguyên "Ông già Haiku"
tóc trắng như mây
những lời rủ rỉ
nhẹ như hơi thở
nhẹ như hoa rơi

 

Đám học trò bên thầy
như bầy chữ trong trang bản thảo
ngoan hiền và bướng bỉnh
thầy ân cần từng con chữ li ti

 

Thầy đã đi rồi
hoa trên cây ngơ ngác
chữ trên bàn ngơ ngác
học trò như có lỗi ...

 

Thầy đã đi rồi
chỉ tuột những viên thuốc
không tuột những ánh mắt
không tuột những bàn tay
không tuột những con chữ
Thầy đi...

 

Bài thứ 6

THƯƠNG TIẾC BÁC LƯU ĐỨC TRUNG

Tác giả: Lưu Thị Hoa


Bác tôi đã về trời
Nước mắt nhoà tuôn rơi
Bao nghĩa tình tha thiết
Không nói hết bằng lời

 

Cháu mãi lòng khắc ghi
Biết tin bác ra đi
Cháu đang ở quê nhà
Sài gòn xa ngái quá

 

Gửi hương gió tình quê
Tiễn người về nơi xa
Tình bác rộng bao la
Tri thức truyền lưu lại

 

Con cháu khắc ghi mãi
Trường Lưu Cao Lao ơi

 

Bài thứ 7

CÂY BỒ ĐỀ

Tác giả: Lê Văn Viên

(Kính viếng giáo sư Lưu Đức Trung)

 

Thầy ơi!

Cây bồ đề

lần tràng hạt... “Adi đà phật!”

 

Phố Sài Gòn chuông chùa nhặt thưa

Đường Hà Nội hoa sữa mưa nước mắt

Chiều quê hương hoàng hôn tím ngắt

Khói mây ngàn gió cuộn thăng thiên.

 

Mưa nguồn chớp biển

Nắng khuyết nguyệt tròn

Nén tâm nhang tiễn biệt!

 

Bài thứ 8

KÍNH THẦY

Tác giả:  Trần Phương Loan

 

Thầy về nơi ấy thật xa 
Để bao thương nhớ thiết tha lòng người.
Còn đây ánh mắt,nụ cười
Tấm lòng đôn hậu thấu đời dương gian.
Xin thầy nhẹ bước bình an
Mênh mang thi hứng cùng ngàn gió mây.

 

 

Bài thứ 9

SINH NHẬT TỪ NAY THÔI, PHÂY BÚC ƠI NÓI HỘ.

Tác giả: Đặng Văn Quang



Hôm nay sinh nhật ông
Lại thông báo tin buồn
Trớ trêu ơi tạo hóa
Tử sinh buồn song song.

Sao vội thế ông ơi
Thêm một ngày không ở
Bớt một ngày không đi
Để nỗi buồn lâm ly...

Ông thôi không ở trọ
Về với miền viễn du
Vãng sanh chốn thiên thu
Nơi bồng lai tiên cảnh.

Đau thương trên cõi tạm
Bao trò khóc nhớ người
Thơ hai ku sụt sùi
Rơi trong đêm tưởng niệm.

Bao lời thương yêu mến
Đăng đầy những trang đời
Phây búc tràn ảnh người
Nói bao điều ngưỡng mộ.

Phây búc ơi nói hộ
Ông tôi đã đi rồi
Sinh nhật từ nay thôi
Người đã về cõi hạc.

 

Bài thứ 10

VĨNH BIỆT

Tác giả: Hắc Hải
(Thành kính vĩnh biệt Giáo sư, Nhà giáo ưu tú, Nhà thơ, người đồng hương, người Thầy Lưu Đức Trung!)

 

Con biết Thầy từ thời sinh viên đại học
Bởi lòng yêu văn học phương Đông
Nhật Bản, Trung Hoa, Ấn Độ,…Á châu
Cái thuở đó chỉ biết tên và họ.

Rồi sau đó biết về Thầy thêm nữa
Từ tình yêu Thơ, và vì bởi Hai kư
Thầy Lưu Đức Trung, cây cổ thụ - giáo sư
Người có công mang Thơ Nhật vào Việt.

Hai kư đó, tinh hoa của thuần khiết
Của Thiền tâm, tịnh độ, hư không
Người Nhật yêu Thầy- người truyền bá hóa văn
Từ Thầy, người yêu Thơ đã có Hai kư Việt.

Cứ như thế, về Thầy con chỉ biết
Vị giáo sư, người soạn sách, nhà thơ;
Thế rồi một ngày hữu duyên tình cờ
Con gặp Thầy trên màn hình – facebook.

Kết duyên, chuyện trò, hỏi han,…chân thực
Quý mến nhau hơn khi biết gốc cùng chung 
Cao Lao Hạ làng quê, máu thịt trong tâm
Cùng sống tha hương, cùng thấu nỗi lòng lữ khách.

Thầy không muốn con xưng hô bằng kiểu cách,
Nào giáo sư, rồi nhà giáo, nhà thơ
Mà hãy xưng hô theo tình nghĩa nhà quê
Nên thống nhất xưng hô bằng bác – cháu.

Nhớ năm trước, con viết bài thơ về làng bằng tấm lòng nung nấu
Dòng máu quê hương, nguồn gốc, giống nòi
Bác còn sức khỏe, tinh anh, đã nhận xét-góp lời
Động viên con về lòng yêu nguồn cội.

Thỉnh thoảng con vẫn nhắn tin, thăm hỏi
Về chuyện Thơ, chuyện sức khỏe, chuyện đời
Hiểu con yêu Thơ, yêu Hai kư, đôi lần bác ngỏ mời:
Nếu có dịp, ghé Sài Gòn,…Phú Nhuận.

Dòng đời cuốn con theo bao phen lận đận
Nên dù ngưỡng mộ, đam mê, vẫn chưa được gặp người;
Để bây giờ mãi mãi, suốt đời
Sẽ chẳng bao giờ được cùng người và Hai kư đàm thoại.

.....

Mấy hôm nay biết tin bác về chín suối
Hồn Hai kư về với cõi thiên đàng.
Cho con gửi niềm tiếc thương vào sợi khói hương trầm
Tiễn hồn Hai kư về miền cực lạc!

H.H

 

Bài thứ 11

Tác giả: Nguyễn Duy Hới – GV Đại học Huế

 

NGƯỜI HÀNH HƯƠNG VỚI NHỮNG CÂU THƠ TAGORE


Anh cầm những câu thơ Tagore 
Đi về phía các vị Phúc thần
Đã nhiều năm,
nhiều mùa, 
nhiều tháng.
Anh gieo tình yêu, hy vọng
Lên những sa mạc – tâm hồn

Anh người hành hương
Lẻ loi và đơn độc.
Khổ đau nhiều hơn hạnh phúc

Những nhân vật trong sử thi đã chết
Áo nghĩa thư thì sâu thẳm cao vời
Chỉ còn những câu thơ thôi
Những câu thơ Tagore tuyệt diệu
Anh cầm trong tay những câu thơ Tagore
Và những nỗi đau không thể nào xoá nổi
Anh âm thầm không mệt mỏi
Đi về miền Tâm linh
Anh gạt sang một bên những hư vinh
quyền lực và giàu có
xỏ xiên và thô lỗ
chỉ có hoa đến ở phòng anh
và đốt những câu thơ Tagore sưởi ấm lòng mình.
Anh nhỏ bé vóc hình 
Nhưng lớn lao trong thuần phác
Sông Hằng hãy còn xa mà tóc anh đã bạc
Biết lấy gì tẩy uế cuộc đời nay
Đã qua rồi thời của các thiên tài
Những danh nhân, vĩ nhân đích thực
Nay người ta nhẫn tâm, người ta khoác lác
Thì hãy cháy lên câu chữ của Tagore.

Chúng ta gặp nhau đâu phải tình cờ
Vì những giọt mồ hôi đều mặn
Vì những câu thơ Tagore
Vì cuộc đời có cùng cay đắng
Và vì chúng ta đều là hạt cát của sông Hằng.

P/s: Sinh thời Thầy rất thích bài thơ này và có chép tặng học trò. Đậu Thị Thương ơi hãy đọc cho mọi người cùng nghe đi!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tác giả bài viết: Ban biên tập

Từ khóa: Ban biên tập
Lê Chiêu Phùng- - 04/05/2017 14:10
Xin đăng bài thơ của tác giả LƯU HOA

Thương tiếc bác Lưu Đức Trung
Bác tôi đã về trời
Nước mắt nhoà tuôn rơi
Bao nghĩa tình tha thiết
Không nói hết bằng lời
Cháu mãi lòng khắc ghi
Biết tin bác ra đi
Cháu đang ở quê nhà
Sài gòn xa ngái quá
Gửi hương gió tình quê
Tiễn người về nơi xa
Tình bác rộng bao la
Tri thức truyền lưu lại
Con cháu khắc ghi mãi
Trường Lưu Cao Lao ơi
Ban biên tập- - 04/05/2017 20:10
Ban biên tập vừa cập nhật thêm 2 bài thơ của chị Lưu Thị Hoa và của thầy Lê Văn Viên.
Trân trọng kính báo
Đặng Văn Quang- - 05/05/2017 19:54
Facebook thông báo hôm nay 5/5 sinh nhật ông Lưu Đức Trung (NGUT. GS Trường ĐHQG HN) nhưng ông đã đi 3 ngày rồi, nén đau thương nhắn cùng facebook.

SINH NHẬT TỪ NAY THÔI, PHÂY BÚC ƠI NÓI HỘ.

Hôm nay sinh nhật ông
Lại thông báo tin buồn
Trớ trêu ơi tạo hóa
Tử sinh buồn song song.

Sao vội thế ông ơi
Thêm một ngày không ở
Bớt một ngày không đi
Để nỗi buồn lâm ly...

Ông thôi không ở trọ
Về với miền viễn du
Vãng sanh chốn thiên thu
Nơi bồng lai tiên cảnh.

Đau thương trên cõi tạm
Bao trò khóc nhớ người
Thơ hai ku sụt sùi
Rơi trong đêm tưởng niệm.

Bao lời thương yêu mến
Đăng đầy những trang đời
Phây búc tràn ảnh người
Nói bao điều ngưỡng mộ.

Phây búc ơi nói hộ
Ông tôi đã đi rồi
Sinh nhật từ nay thôi
Người đã về cõi hạc.
Ban biên tập- - 07/05/2017 16:07
Ban biên tập vừa cập nhật thêm 4 bài thơ của chị Trần Phương Loan, Hắc Hải, Đặng Văn Quang, Nguyễn Duy Hới, và của thầy Lê Văn Viên.
Trân trọng kính báo
Hàn Tương Thi- - 08/05/2017 11:20
Bài thơ thầy Quỳnh viết thật ý nghĩa và thấm thía ạ! Em xin chia buồn cùng thầy Lưu Văn Quỳnh và gia đình người thầy của thầy ạ. Mong anh linh thầy Lưu Đức Trung an nhàn nơi miền cực lạc ạ!
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image