Tươi mãi với thời gian

08:23 - 31/05/2019

Những cảm xúc của bà con, đồng nghiệp, học trò khi đưa PGS, NGUT Lưu Đức Trung về an nghỉ tại quê nhà

Tươi mãi với thời gian

 

TƯƠI MÃI VỚI THỜI GIAN

Vũ Tam Huề 

 

Dòng lệ nhỏ
đóa hồng vàng
nụ cười thiên thu

 

Ngày 26/5 /2019 vừa qua, hài cốt của nhà giáo, nhà thơ Lưu Đức Trung đã được đưa về lăng mộ tại làng Cao Lao Hạ, Hạ Trạch, Bố Trạch, Quảng Bình theo đúng di chúc của Người.

Với tôi, nhà giáo, nhà thơ Lưu Đức Trung là người Anh lớn, người Thầy đã có công đầu tiên truyền cảm hứng và vỡ lòng cho tôi trong sáng tác Haiku Việt, mà bước đi ban đầu đó là tập thơ “Tươi Mãi Với Thời Gian” của nhà thơ tặng tôi vào năm 2006.

Mười ba năm đã trôi qua, tập thơ đó vẫn mãi bên tôi, cảm xúc Haiku còn tươi rói trong tôi. Trong tâm hồn tôi còn vẹn nguyên những kỷ niệm khó phai của các cuộc đàm đạo về thơ ca và cuộc đời, những buổi trà sớm cơm trưa thanh đạm và ấm cúng trong căn gác nhỏ của ông ở đường Cống Quỳnh. Và đặc biệt những lãng hoa hồng vàng tôi mang tặng nhà thơ vào dịp sinh nhật ông ngày 05/5 hàng năm. Khi nhận hoa nhà thơ thường nhìn tôi với ánh mắt trẻ trung khó tả và nụ cười thật hiền. Tôi biết ông rất yêu hoa hồng vàng....

Xin thắp một nén nhang và dâng một đóa hồng vàng trong tâm tưởng cầu chúc nhà thơ thanh thoát trong bước đường vân du ở cõi vĩnh hằng....

 

 

MỘT VÌ SAO SÁNG

Phạm Thu Hiền

 

Hôm nay, thầy được trở về quê hương Quảng Bình, về với làng Cao Lao Hạ, nơi Thầy sinh ra, theo di nguyện của Thầy trước lúc mất. 

Có thể một ngày nào đó con về thắp nén hương cho Thầy. Mong Thầy được về với cõi Phật.

 

Đá gầy 
lá đổ
cuộc đời hư vô

 

Một vì sao sáng
Trên bầu trời cao
Thu vào tầm mắt 
Mênh mông cõi lòng

 

Tôi thường đi ngang qua con đường Nguyễn Kiệm, mỗi lần qua mỗi lần nhớ thương Người. 
Người ấy dáng hình bé nhỏ, gầy gầy tóc tiên. Người ấy hay làm thơ, hay dùng facebook, thích ăn bánh ngọt, nước ép ổi, và uống trà.

Ngoài chuyên môn nghiên cứu và giảng dạy, người còn nằm trong ban biên soạn sách của Bộ giáo dục. 

Người ấy hiền lắm! Hiền như ông bụt.

Trong cuộc đời có rất nhiều người thầy nhưng có những người tôi không lên giảng đường để được học tập. Nhưng vì cơ duyên nào đó mà được gặp gỡ, được dạy bảo và thân tình. 

Cái tình thật quan trọng. Cả đời mình dành cho biên khảo và tra cứu. 

Thứ mà tôi nhận được từ thầy đó chính là đạo đức chuẩn mực của một người thầy. Rất khiêm nhường và rất chân thật.

Khi xưa tôi đọc một lần thuộc bài thơ này của Thầy. 


Tuổi tám mươi
trước bàn thờ mẹ
tôi đứa trẻ mồ côi.


Ôi sao thấm đẫm tình mẫu tử qua từng chữ từng dòng. Cái tình của “người với người sống để yêu nhau”. 

Con tiễn thầy bằng dòng nhật kí, nhắc nhớ bao kỉ niệm những ngày đã cũ, rất vui và rất hiền.

 

 

MỘT NÉN TÂM NHANG

Đặng Văn Quang

 

Một nén tâm nhang viếng tỏ lòng

Chốn hồng trần, sắc sắc, không không

 Lưu Đức, Lưu Trung làng quê Hạ

Tỏa bóng Haiku đất Tiên Rồng.

 

 

Xương thịt tan vào đất

Danh tiếng lưu cõi trần

Hai ku thắm trời xanh

Trôi thiên thu, vạn đại.


Đức Trung ông còn mãi

Trong tâm trí muôn trò

Cuộc đời chỉ biết cho

Cháu con từ nhân nghĩa.

 

 

HỮU CẢM

 Song Khê

 

Cao Lao Tự xao xuyến

Tiễn Thầy về quê hương

Quảng Bình miền ước nguyện

Tiếng chuông ngân thiên trường.

 

Cháu con Học trò lưu luyến

Thuyền trưởng Haiku hiền lương

Gieo mầm thơ hòa ái

Hoa Bốn Mùa ngát hương...

 

NHỮNG ĐOẢN KHÚC HAIKU

Lưu Trọng Tri

 

Thầy về cõi tiên

dáng hình thấp thoáng

ngắm thơ Haiku

 

Hoàng Kim Oanh

 

Chiều phai nắng
bóng hạc gầy
quy cố hương

 

Phạm Thu Hiền

 

Thầy về bên ấy
Nắng chiều thơm
Ngõ vào hoa sứ rụng

 

Phạm Thúy Vinh

 

Chân trời
Người nhẹ bước 
nụ cười đọng sương

 

Lâm Nguyễn

 

Dõi bóng hạc bay
về miền cực lạc
an giấc ngàn thu

 

Đặng Văn Quang

 

Ông già Haiku
về miền cực lạc
tạc vào quê hương.

 

Lưu Đức Hải

Cháu biết là Chú luôn coi mình là người bình thường, như chiếc lá, khi còn xanh thì âm thầm, lặng lẽ, khép mình bên những chiếc lá khác mà làm các phận sự của mình, đóng góp cho đời.

Khi đã vàng thì nhẹ nhàng, thanh thản rơi về với đất.

 

Vẫy chào bầu trời

chiếc lá vàng

 rơi.

 

Lê Mai

 

Lặng lẽ 
người về 
với hồn quê


Ngàn thu yên giấc 
thơ lẻ bạn 
tri kỹ buốt lòng lúc đông sang

 

Bình luận

Bài viết liên quan

Canh khuya
Hoàng hôn buông xuống
Không tiếng gọi
Giọt giọt rơi.
Chùm thơ haiku đầu năm của các tác giả làng Cao Lao Hạ

Video clip