Chiều dốc Oằn

14:57 - 21/08/2019

Thơ của Trần Quang Thành in trong tập Hương Sắc Cao Lao xuân Kỷ Hợi 2019

Chiều dốc Oằn

Ngã ba sông trước Đình nhìn từ Dốc Oằn (Ảnh Nguyễn Danh Lợi)

 

CHIỀU DỐC OẰN

 

Chiều Dốc Oằn phấn thông vàng bay bay

Gió vi vu thăng cung đàn điệu nhạc

Chiều Dốc Oằn bâng khuâng lòng man mác

Níu giữ chân người chẳng muốn rời xa...

 

Giữa đất trời rộng lớn bao la

Thả hồn mình giữa cỏ cây hoa lá

Ngắm bức tranh quê mình làng Hạ

Xanh ngắt trời xanh biếc nước Vực Sanh.

 

Tôi lại về với chín nhịp cầu Gianh

Nối đôi bờ Bắc - Nam đường Thiên Lý

Thương dòng sông và bến đò tri kỷ

Vọng ngàn năm đêm vắng gọi đò ơi.

 

Tôi lại về với Hói Hạ thân thương

Men theo triền đê ngược lên Đồng Phố

Về Thành Lồi – phế tích Chăm tháp cổ

Phố cũ, Thành xưa văn hiến ngàn năm.

 

Tôi lại về với Cửu Khúc Long Khê

Về với Hói Đun, Bàu Mật, Bàu Sác

Cồn Xã, Cồn Vườn, Mũi Bần, Mũi Đớ

Hội Thanh Minh, đàn tế lễ Cồn Cui.

 

Tôi lại về ngắm ngôi đình làng Hạ

Mái rêu phong cong vút dáng phượng rồng

Nơi Thành Hoàng làng ngàn năm tụ khí

Đất địa linh sinh những nhân tài.

 

Làng Cao Lao như con thuyền chài

Đường Bản, đường Quan, đường Làng kết nối

Hai mươi xóm vắt ngang dệt mạn thuyền

Đất nước chuyển mình thuyền lớn vươn khơi.

 

Chiều Dốc Oằn vương vấn tuổi thơ tôi

Nơi chúng mình thường chăn trâu hái củi

Em đợi Dốc Oằn tôi đi hái lượm

Vành nón sim trao em vị ngọt ngào.

 

Chiều Dốc Oằn nỗi nhớ cồn cào

Đồng Cánh Diều mất, Ba Trại về đâu?

Em vô tư quên nón vành sim tím

Chiều buông dần làng Hạ tím trong tôi./.

 

Tác giả : Trần Quang Thành

Bình luận

Bài viết liên quan

Anh lại về với biển quê hương
Thư mời gửi bài
Khánh thành trung tu nhà thờ Tổ
Chùm thơ đường luật về lễ vu lan của con em làng Hạ
Những bài thơ viết về ngày xưa

Video clip