Chùm thơ đường luật về lễ vu lan của con em làng Hạ

09:20 - 01/09/2020

Giới thiệu lại chùm thơ đường luật của con em làng Cao Lao Hạ nhân mùa Vu Lan (đã được đăng trên caolaoha.com năm 2012)

Chùm thơ đường luật về lễ vu lan của con em làng Hạ

Lời anh Trường Lưu Cao Lao: Hiếu là đức hạnh đứng đầu trăm hạnh khác (Nhân sinh bách hạnh hiếu vi tiên 人生百行孝為先).Ai cũng vậy sớm hay muộn cũng đều từ biệt cha mẹ già và cũng thành những kẻ mồ côi. Vòng nhân sinh ai cũng phải trải qua là vậy để rồi ai cũng có lúc:

“Ngó lên nhang tắt, đèn mờ

Muốn nuôi cha mẹ bây giờ còn đâu! “

Mùa Vu Lan - Báo Hiếu đã đến. Ngày xưa Đại Hiếu Mục Kiền Liên lập đàn trai để cứu mẹ hiền bị đày đọa mà không được. Ngài tu luyện được nhiều phép thần thông qua đó biết mẹ mình đang lâm kiếp ngạ quỷ; ngài hỏi Phật tổ về cách cứu mẹ.

Phật dạy rằng: “Dù ông thần thông quảng đại đến đâu cũng không đủ sức cứu mẹ ông đâu. Chỉ có một cách nhờ hợp lực của chư tăng khắp mười phương mới mong giải cứu được. Ngày rằm tháng bảy là ngày thích hợp để vận động chư tăng, hãy sắm sửa lễ cúng vào ngày đó”

Theo lời Phật, mẹ ngài được giải thoát. Phật cũng dạy rằng chúng sanh ai muốn báo hiếu cho cha mẹ cũng theo cách này (Vu Lan Bồn Pháp). Từ đó ngày lễ Vu Lan ra đời. 

Nhiều người khi sống chưa đền được ơn dưỡng dục. Khi chết chưa trả được nghĩa sinh thành. Nhưng ai mà chẳng có cái sự mong muốn được làm việc đó.  

Để bày tỏ lòng kính nhớ và tri ân công đức sanh thành dưỡng dục của cha mẹ hiện tiền hoặc đã quá vãng. TLCL kính mời các vị không chê sự kém cỏi mà họa cho bài thơ xướng để nhớ về các Đấng Sinh Thành yêu quý.

Dưới đây là chùm thơ họa viết về sự tri ân các đấng sinh thành của những người con Cao Lao Hạ.

 

Bài xướng:

VU LAN NHỚ MẸ.

 TruongLuu.Caolao

 

Mấy mùa vắng bóng mẹ người ơi.

Gió bụi liêu xiêu dáng cuối trời.

Tủi nhớ đong đầy lòng chẳng dứt.

Buồn thương chất chứa dạ khôn vơi.

Vu lan nghĩa nặng chưa đền đáp.

Báo hiếu ân thâm đã hết thời.

Cô quạnh bên đời bầm khúc ruột.

Đau lòng nhức nhói lệ trào khơi.

Mùa Vu Lan-2012

 

Bài họa 1:

MÙA VU LAN
Trần Quốc Tuấn (Tuan65KT)

 

Nhớ người, cánh võng tiếng ầu ơi

Mới đó mà nay ở cõi trời

Dương thế tình người đâu đễ dứt

Âm ty nghĩa tận có đầy vơi

Công cha như núi mong đền đáp

Nghĩa mẹ tựa sông khát mọi thời

Tháng bảy vu lan oằn khúc ruột

Nhớ thương người đã mịt trùng khơi.

 

Bài họa 2:

ĐÁP ĐỀN

Trần Quốc Tuấn (Tuan 65KT)

 

Mấy ai còn mẹ cảnh "người ơi"

Tỏ chút hôm nay mai hết thời

Nghĩa nặng công cao lo đền đáp

Đừng cay khi nặng lại khi vơi

Dương trần đạm bạc còn day dứt

Âm phủ ngàn thu há lại khơi?

Thương khóc năm canh bầm khúc ruột

Ơn sâu chưa trả đã về trời.

 

Bài họa 3:

VU LAN NHỚ MẸ

HoaNang MienNam

 

Còn đâu điệu hát Mẹ ầu ơi!

Khuất núi Người về với đất trời.

Nhức nhói tâm can tim vỡ nát.

Bùi ngùi tấc dạ lệ sầu vơi.

Cù lao đức trọng ghi muôn kiếp.

Dưỡng dục ơn sâu khắc vạn thời.

Hoa trắng Vu Lan cài trước ngực.

Nơi nào tìm Mẹ chốn ngàn khơi ?

 

Bài họa 4

RẰM THÁNG BẢY

Lê Chiêu Chung


Vu lan tháng bảy nhớ người ơi

Sùi sụt mưa ngâu bởi ý trời

Thương loại chúng sinh đời khổ độ

Cầu lời kinh phật kiếp oan vơi

Nén nhang bát cháo lòng nhân thế

Manh áo thoi vàng ý lễ thời

Siêu thoát luân hồi lên cõi Niết

Đàn linh chẩn tế từ bi khơi./.

 

Bài họa 5:

RẰM THÁNH BẢY

Lê Quang Quý

 

Mười lăm tháng bảy đó ai ơi

Ảm đảm thế gian ngấm lệ trời

Trông Mẹ, nhớ Cha nơi chín suối

Thương Người cô quạnh chốn chơi vơi

Lòng thành lễ mọn đền Công- Nghĩa(*)

Tâm niệm hương hoa đạo lễ thời

Phong tục nhân văn lưu giữ mãi

Vu lan nét đẹp mãi tuôn khơi .

(*)Ý: Công Cha- nghĩa Mẹ

 

Bài họa 6:

VU LAN NHỚ MẸ.

Đặng Văn Quang

 

Thu về thương mẹ lắm Người ơi !

Trải gió, phơi sương cả cuộc đời.

Dốc núi lưu chân Người khó nhọc.

Hói bàu in bóng ngã chơi vơi.

Mít Nài, Hột sót nuôi con lớn

Chiếu Chẹ, Chờng tre vẳng tiếng hời.

Khắc nghĩa, ghi công đời nỏ khặm.

Vu Lan kính mẹ một đôi lời.

 

Bài họa 7:

THƯƠNG MẠ

Lê Chiêu Chung

 

Vu lan thương MẠ lắm người ơi

Mong MẠ sống lâu cầu với trời

Tóc bạc mắt mờ chân vẫn khỏe

Lưng còng tay yếu trí đừng vơi

Nhớ nhai cơm búng nuôi con trẻ

Thương phẻ cá xương dạy lẽ thời

Lo lắng chăm con rồi đến cháu

Bao la lòng MẠ vạn trùng khơi.

Ca dao:
“Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
Miệng nhai cơm búng, lưỡi lừa cá xương”.

 

Bài họa 8:

VU LAN NHỚ MẸ.

Lưu Thị Hoa

 

Vu Lan con nhớ lắm Người ơi!

Khuất núi hình Cha bóng cuối trời

Tủi phận Mẹ hiền , duyên bỗng đứt

Bơ vơ con cháu nghiệp chơi vơi

Công cao trời bể chưa đền đáp

Nghĩa nặng tình thâm, chửa gặp thời

Muối mặn gừng cay bầm khúc ruột

Nhớ thương tim nhói lệ đầm khơi

 

Bài họa 9:

ÂN TÌNH MẸ

Lưu Thông

 

Bóng chiều viễn xứ dạ chơi vơi

Tiếng Mẹ theo con suốt cuộc đời

Một tiếng ầu ơi văng vẳng lại

Đôi hàng giọt lệ chực tuôn rơi.

Hôm nao ngóng đợi quà về chợ

Thấm thoắt xa xăm biệt cuối trời

Núi biếc, sông sâu nào sánh nổi?

Ân dày, nghĩa nặng tựa trùng khơi.

 

Bài họa 10

VU LAN NHỚ MẸ

Lưu Quang Vinh

 

Chảnh lòng trắc ẩn lễ vu lan

Bóng mẹ liêu xiêu gió đại ngàn

Nhớ Mẹ lòng con bầm khúc ruột

Ơn Người ngấn lệ nặng trần gian

Bao năm nghĩa Mẹ chưa đền đáp

Để đến bây giờ cứ khóc than

Cô quạnh đời Cha không có Mẹ

Lòng con vụn nát cả tim gan.

Tác giả : Ban biên tập

Bình luận

Bài viết liên quan

Những bài thơ viết về ngày xưa
Hồn quê
Nhớ quê
Nơi miền quê yêu thương
Khúc chia ly

Video clip