Quê hương em

08:14 - 05/06/2022

Bài viết của em Đinh Lưu Phương Khánh, lớp 8, đạt giải khuyến khích cuộc thi Viết về làng quê của em” do trường THCS Lưu Trọng Lư phát động, trang tin caolaoha.com tài trợ kinh phí

Quê hương em

Học sinh  Đinh Lưu Phương Khánh  (Ảnh: Trường THCS Lưu Trọng Lư)

Quê hương…!

Trong trái tim mỗi người Việt Nam, tình yêu quê hương có lẽ là thứ tình cảm thiêng liêng nhất. Mỗi người sinh ra, ai mà không có cội nguồn gốc gác, ai mà không có quê hương. Quê hương là nơi ta sinh ra và lớn lên, nơi chôn rau cắt rốn của ta. Quê hương cho ta những kỉ niệm ngọt ngào, cho ta tuổi thơ tươi đẹp. Quê hương dạy ta những bài học làm người đầy ý nghĩa, để cho ta lớn khôn và trưởng thành. Với tôi, quê hương có một vị trí vô cùng đặc biệt, chiếm một vị trí quan trọng trong trái tim tôi.

Quê tôi ở xã Hạ Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình. Con người sống chủ yếu bằng nghề nông, ngày ngày làm việc trên cánh đồng, quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Cuộc sống cơ cực, vất vả đầy khó khăn, thiếu thốn, có những lúc không còn đủ ăn, đủ no. Mặc dù sống trong cảnh bần hàn, khó khăn là thế, nhưng con người nơi đây sống có tình nghĩa. Xóm làng yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Họ sống với một tình cảm chân thành, chất phác, trong sáng, một thứ tình cảm chỉ có ở những người nông dân nghèo. Quê hương Hạ Trạch chính là nơi tôi cất tiếng khóc chào đời, đó cũng là nơi đã cho tôi sinh ra trong sự yêu thương của gia đình và lớn lên trong sự đùm bọc, ấm áp tình làng nghĩa xóm. Tôi nhớ thời bé thơ, được mọi người bồng bế, âu yếm hát cho tôi nghe những bài hát ru đưa tôi vào giấc ngủ, nhớ những dòng sữa mát lành mát lành nuôi tôi lớn khôn. Tôi nhớ cả những lần ngồi trên thúng được mệ gồng gồng, gánh gánh theo ra đồng. Tôi nhớ cả những lần lễ tết, xóm làng mổ lợn đêm, mình thức trắng đêm xem mổ lợn chỉ để xin cái đuôi. Tôi nhớ mùi thơm của hương lúa, rơm rạ, mùi hương dịu nhẹ của hoa nhài, hoa bưởi; nhớ những cánh đồng mênh mông, bát ngát, nhớ ao nước bầy vịt; nhớ cây gạo đầu đình; nhớ bụi tre xanh; nhớ mỗi tối hàng xóm quây quần ngồi hát, mình ngủ trong lòng mẹ lúc nào không hay; nhớ cây kẹo kéo, kẹo mút, nhớ hạt bỏng ngô; nhớ hòn bi ve; nhớ cả những hàng vải um tùm, chí chít quả; nhớ mấy bạn dắt trâu ăn cỏ ngoài đồng, dắt bò về nhà mỗi tối; nhớ những mái nhà lợp ngói, câu cau hoa rụng sân nhà, con chó con mèo nằm sưởi nắng; nhớ tiếng ếch nhái kêu ồm ộp... Giờ đây đứng trên đất quê hương, nhìn trên bầu trời đêm sao sáng, tôi lại nhớ những đêm cùng nhau đùa giỡn dưới trăng, rồi khi mệt nhoài, nằm lăn ra sân ngắm sao trời lung linh. Tôi nhớ cảnh thanh bình nơi quê hương. Tôi nhớ ông cố tôi. Tôi là đứa chắt được ông cưng chiều nhất. Ông cố là người thường cõng tôi đi chợ và mua cho tôi rất nhiều quả bánh. Ông nội thường xuyên dắt tôi đi chơi, thăm làng thăm xóm. Tên của tôi do chính ông đặt. Và ông nội cũng chính là người dạy tôi học ăn, học nói, dạy cho tôi những bài học đạo đức đầu tiên. Nhiều ký ức đẹp tôi có được từ ông. Tuổi thơ tôi ấm áp tình cảm ông dành cho tôi. Mặc dù ông cố đã mất từ khi tôi còn rất nhỏ, nhưng tình cảm ông dành cho tôi suốt đời không quên. Có thể nói, tình làng nghĩa xóm, cảnh vật thanh bình nơi quê hương đã in dấu trong tôi những ký ức thật đẹp đẽ, ngọt ngào, khiến cho tình yêu quê hương đối với tôi trở lên thiêng liêng. Người dân quê tôi sống rất giản dị. Làng xóm yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Cho nên, dù cho cuộc sống thiếu thốn, nhưng con người nơi đây vẫn luôn vui vẻ, lạc quan. Và nét đẹp tôi thấy được từ người dân quê, cũng như ở mẹ tôi, đó là sự chân thật. Mọi tình cảm mà người dân nơi đây dành cho nhau đều rất chân thành, trong sáng. Tôi nhìn những cụ già và trẻ nhỏ nơi quê nhà, ở họ toát lên một nét gì đó thật an bình.

Tình cảm của làng xóm dành cho tôi vẫn như xưa, không hề thay đối. Cảnh thanh bình của làng quê mà ngày xưa tôi đã thấy, trong mắt tôi giờ đây vẫn còn đầy. Thật đáng tiếc! Vì tôi không có máy ảnh để chia sẻ cho các bạn những cảnh thanh bình đó. Nhưng nêu bạn muốn, sẽ có một ngày, bạn về quê hương tôi, sẽ thấy được cảnh thanh bình tuyệt vời nơi đây. Thật là hạnh phúc! Quê hương tôi...!

 

 

Tác giả : Đinh Lưu Phương Khánh

Bình luận

Bài viết liên quan

Lễ vinh danh học sinh giỏi cấp tỉnh
Học sinh trường THCS Lưu Trọng Lư đạt gải cấp tỉnh
Nguyễn Thị Minh Ánh đạt giải nhất cấp tỉnh môn sinh học
Cảm nhận từ một cuộc thi
Hạ Trạch quê hương em

Video clip