Về lại ngày xưa

09:41 - 24/06/2019

Ký ức về quê hương, về tuổi thơ qua những câu thơ mượt mà của anh Lưu Thành Định

Về lại ngày xưa

(Ảnh: Tác giả Lưu Thành Định)

Lời Ban biên tập: Một ngày giữa tháng 6, anh Lưu Thành Định đã gửi tới Ban biên tập bài thơ có tên là “Nơi ấy quê mình”. Đọc bài thơ, Ban biên tập vô cùng xúc động, suốt cả bài, cụm từ “Nơi ấy quê mình” cứ lặp đi lặp lại như một điệp khúc diễn tả nỗi niềm da diết yêu quê, nhớ quê của tác giả. Bài thơ này đã được đăng trên  caolaoha.com ngày  09/06/2019 (xem tại đây https://caolaoha.com/noi-ay-que-minh.html)

 Anh Lưu Thành Định, họ Lưu Quan, nhà ở Thôn 9, là con trai của bác Lưu Thanh Minh. Anh là kỹ sư tự động hóa, hiện anh đang làm việc ở Khu kinh tế Vũng Áng, Hà Tĩnh. Anh vừa gửi tiếp cho caolaoha.com bài thơ “Về lại ngày xưa” với đôi dòng tự sự: “...Cháu khá thích thơ. Trước đây cháu cũng làm khá nhiều thơ về tình yêu đôi lứa. Sau khi lập gia đình, chắc là cuộc sống và tính cách có sự chuyển biến nên cháu thích làm thơ về  tình yêu quê hương, về những nét đẹp tình cảm bình dị... những vần thơ ấy còn nhiều chỗ chưa hay nhưng là tình cảm thật từ trong cháu. Cháu cũng như rất nhiều bạn bè cùng trang lứa, lớp trẻ chúng cháu, rất yêu quê và yêu thơ chú ạ…”

Thật là tự hào. Đúng là, truyền thống yêu quê, yêu thơ ca của làng Cao Lao Hạ mình vẫn không ngừng chảy. Xin trân trọng giới thiệu bài “Về lại ngày xưa:” cùng bà con và bạn đọc.

 

 

VỀ LẠI NGÀY XƯA!

 

Ta lại tìm về ký ức ngày xưa

Ngọt câu hát à ơi bên cánh võng

Lời mẹ ru, có chân trời mở rộng

Có cánh cò, lướt lả...êm...êm

 

Ta tìm về một miền ký ức riêng

Bên mái tranh, cuối chiều vờn hơi khói

Mẹ loanh quanh, dưa cà, mắm muối

Bát cơm nghẹn lòng, đắng chát...nỗi thương con

 

Ta tìm về...mùa bấc thổi từng cơn

Cơn gió lạnh, có mẹ bên ôm ấm

Ôm tuổi thơ con, gửi niềm hi vọng

Heo may ngoài vườn, réo rắt gọi ...cả đêm

 

Ta tìm về ngày xưa ấy dịu êm

Mùa gặt vui, tiếng nói cười rộn rã

Ba quệt giọt mồ hôi, gạt niềm vất vả

Ngắm lũ trẻ vui đùa, trên đống rơm thơm

 

Ngày xưa mưa về, xóm nghèo lại buồn hơn

Rả rích tuôn rơi, nỗi buồn xưa cũ

Ướt thẫm mái tranh, nhuốm màu lam lũ

Trắng xoá cánh đồng, trắng những nỗi âu lo

 

Nơi ấy của ta, có êm ấm, tủi hờn

Có vị nồng hương bưởi, ngọt lành hàng chuối

Có mái ngói đỏ tươi đến pha màu mới

Có bát nước chè, trong tiết hạ chênh chang

 

Ta tìm về với tình nghĩa xóm làng

Để thấy an yên, bên dòng đời vội vã

Để có những đêm, giấc ngủ ngon đến lạ

Để khói lam chiều, nhuốm lại vị yêu thương!

 

Tác giả : Lưu Thành Định

Bình luận

Bài viết liên quan

Cho tôi
Khóc em
Kể chuyện Cồn Cui
Anh lại về với biển quê hương
Thư mời gửi bài

Video clip