110 năm ngày sinh nhà thơ Lưu Trọng Lư

11:43 - 19/06/2021

Bài viết của nhà thơ Lưu Trọng Văn nhân kỷ niệm 110 năm ngày sinh của cha mình là nhà thơ Lưu Trọng Lư

110 năm ngày sinh nhà thơ Lưu Trọng Lư

Thương cha mà thêm thương Nước mình, cha ơi!

Hôm nay 19.6.2021, cha 110 tuổi. Ba mươi năm trước cha viết "Mới đó xài xong tuổi 80".

Và mới đó với ai vừa tuổi đôi mươi bâng khuâng khi lần đầu đụng câu thơ:

Em không nghe rừng thu

Lá thu kêu xào xạc

Con nai vàng ngơ ngác

Đạp trên lá vàng khô?

Và cũng mới đó có cô bé nhà bên khẽ hát:

Vừng trăng từ độ lên ngôi,

Năm năm bến cũ em ngồi quay tơ.

Để tóc vướng vần thơ sầu rụng

Mái tóc buồn thơ cũng buồn theo.

Năm năm tiếng lụa xe đều.

Những ngày lạnh rớt, gió vèo trong cây.

Nhẹ bàn tay, nhẹ bàn tay.

Mùi hương hàng xóm bay đầy mái đông

Nghiêng nghiêng mái tóc hương nồng,

Thời gian lặng rớt một dòng buồn tênh.

Bạn của gã ơi ai đó đêm qua bên chén rượu cô đơn chợt ngâm:

Ta say ngựa cũng la đà

Trời cao xuống thấp núi xa lại gần

Ta say ngựa cũng tần ngần

Trên vai ta quẩy một vầng giai nhân...

Và ai nữa trưa nay nghe tiếng gà, nhớ mẹ, vang lên khúc thơ:

Mỗi lần nắng mới hắt bên song

Xao xác gà trưa gáy não nùng

Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng

Chập chờn sống lại những ngày không

Tôi nhớ me tôi thuở thiếu thời

Lúc người còn sống tôi lên mười

Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội

Áo đỏ người đưa trước giậu phơi...

Cha ơi bao năm cha xa cõi đời này rồi, hôm nay mừng sinh nhật cha lần thứ 100 cộng mười, những câu thơ của cha vẫn còn mãi với người đời, như trăn trối của cha:

"Đâu phải anh vào nơi bất diệt

Vì trăm năm sau

Cô bé nào bên cầu ao

Chợt ngâm đùa mấy câu thơ anh, vơ vẩn.

Anh biết rồi mắt anh sẽ tan thành bụi phấn

Nhưng em có hay: hạt bụi mắt anh

Là con thương của giọt nắng rơi tự trên cành

Và của hạt sương tự đất đen tụ lại ?

Còn say, còn mơ, còn luân hồi mãi mãi

Bụi phấn vẫn bay đi cướp lửa những sao trời

Để sưởi nồng mảnh mảnh trăng rơi

Và chút chút nhen hồng trong mắt người bất hạnh.

Nếu chút thương còn vương trên mẩu bánh

Chút đau còn vướng áo chưa lành

Bọn côn đồ còn doạ dẫm hành tinh

Bụi mắt anh, cả hồn anh khắp trời bủa lưới."

Lục tìm trong những bản thảo viết tay của cha gã, gã giật mình khi bắt gặp một bản nháp bài thơ mang tên "chiếc ghế."

Đọc mà khóc, vì thương cha đến tận hơi thở cuối cùng vẫn đau đáu chuyện số phận vui buồn của Nước non, gửi cho ai đó trên ngai vàng :

"Vinh quang không chối từ

Thì tội lỗi đừng chối tội."

Thương cha mà thêm thương Nước mình, cha ơi!

"Vừa chạm vào chiếc ghế anh phải biết giật mình

Từ giờ phút này, chiếc ghế vinh quang cũng là chiếc ghế bị cáo.

Mỗi ngày anh phải trả lời câu hỏi:

Những việc làm nào có ích cho dân?

Mỗi ngày anh không phải sờ xem ghế đã mòn

Mà phải sờ xem trái tim có mọt.

Vinh quang không chối từ

Thì tội lỗi đừng chối tội."

 

Tác giả : Lưu Trọng Văn

Bình luận

Bài viết liên quan

Có một làng thơ như thế
Ba Đồn có thầy Thông Dư
Gặp lại ân nhân
Làng Cao Lao Hạ - Quê hương tuổi thơ tôi
Ba ngày cho một trận đánh lịch sử

Video clip