Logo Footer
Lorem Ipsum
Website title
Cao Lao, Hạ Trạch quê mình. Bốn bề phong cảnh hữu tình nước non. Cao Lao tiền thế đặt tên. Cao trông vời vợi, Lao bền không xiêu

Chuyện vui sau một lần đi khám bệnh

Chuyện vui của PGS.TS. Võ Chí Chính, Nhà giáo Ưu tú trường Đại học Bách Khoa Đà Nẵng, con rể của làng Cao Lao Hạ.  

Các cụ ngồi chờ tại phòng khám (ảnh facebook Võ Chí Chính)

 

Lần nọ, mình đi khám sức khỏe tại một cơ sở khám bảo hiểm. Vì là khám bảo hiểm nên người đi khám hầu hết đều là các cụ cao tuổi.

Do nhiều năm cùng đi khám, các cụ quen biết nhau gần hết. Ngồi chờ đến lượt, mình nghe các cụ nói chuyện rôm rả, rào rào không dứt. Mình ngồi lắng nghe thì thấy nội dung cũng chỉ xoay quanh chuyện bệnh tật, con cháu, hàng xóm, chuyện ngày xưa…

Vì quá ồn ào nên thỉnh thoảng cô hộ lý lại đứng dậy nhắc nhở:

– Các cụ im lặng!

Nhưng cô vừa quay lưng đi là các cụ lại tiếp tục nói chuyện như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Lúc đó mình bỗng thấy khung cảnh này rất giống một lớp mẫu giáo – chỉ khác là “học trò” lần này bướng hơn rất nhiều.

Có một nhóm bốn cụ đang kể chuyện gì đó rồi cười rất to. Chỉ có một cụ ngồi im, không cười. Khi mọi người đã cười xong hết, bỗng cụ ấy mới phá lên cười. Có lẽ đến lúc đó cụ mới “xử lý xong thông tin”, hoặc cũng có thể bộ phận xử lý của cụ có… độ trễ. Đã vậy, bộ phận “hãm” lại có vấn đề, nên cụ dừng lại ở trạng thái cười khá lâu, để lộ hai hàm răng sún, không còn chiếc nào.

Cô hộ lý lại nhắc nhở:

– Các cụ im lặng!

Dù đã có tuổi, nhưng các cụ vẫn phân biệt đẹp – xấu rất rõ. Hễ cô hộ lý trẻ, xinh đứng lên nhắc là các cụ chấp hành khá nghiêm. Còn khi cô bác sĩ lớn tuổi quát thì xem ra các cụ… không nghe cho mấy.

Đến lượt gọi số, cô hộ lý hô:

– Số 29, cụ…

Cả phòng bỗng im lặng, ai nấy đều đảo mắt nhìn quanh. Cô gọi lại lần hai:

– Số 29, cụ…

Vẫn không có ai lên tiếng. Cô gọi lần thứ ba rồi đứng chờ. Thấy không ai trả lời, cô quay lại định gọi số tiếp theo thì bỗng nhiên cụ ngồi ngay trước mặt cô giơ tay:

– Có tôi, có tôi!

Cô hộ lý hỏi:

– Con gọi cụ đến ba lần rồi mà sao cụ không nghe?

Cụ cười rất hồn nhiên

Chắc lần này bộ phận xử lý thông tin của cụ cũng có vấn đề. Sau đó, cụ quên ngược quên xuôi nên xử lý xong cho cụ cũng mất nhiều thời gian. Cũng khen, các cô quen rồi nên rất kiên nhẫn với các cụ.

Ngồi hơn tiếng đồng hồ, chứng kiến cảnh các cụ, mình không thể không buồn cười. Cuộc sống này kể cũng hay, các cụ đã bao năm tuổi trẻ xông pha, giờ già rồi bỗng nhiên như trẻ lại, hồn nhiên như thuở ban đầu.

Tác giả: PGS.TS Võ Chí Chính

 

 

Tác giả: Võ Chí Chính

0 / 5 (0Bình chọn)
Bình luận
Gửi bình luận
Bình luận

    Video mới nhất

    Bản hùng ca trên sông

    Hình ảnh mới nhất

    Một số hình ảnh lễ cúng Cồn Cui 2026

    Thống kê truy cập

    Hôm nay: 458

    Trong tuần: 13240

    Trong tháng: 26228

    Tổng số: 13290511

    Đang online: 51

    quan_ly_thong_bao