Logo Footer
Lorem Ipsum
Website title
Cao Lao, Hạ Trạch quê mình. Bốn bề phong cảnh hữu tình nước non. Cao Lao tiền thế đặt tên. Cao trông vời vợi, Lao bền không xiêu

Có những tình yêu rất lạ

Suy tư của PGS.TS. Võ Chí Chính, Nhà giáo Ưu tú trường Đại học Bách Khoa Đà Nẵng, con rể của làng Cao Lao Hạ.

CÓ NHỮNG TÌNH YÊU RẤT LẠ

 

Con người ta đôi khi có những tình cảm rất lạ với những đồ vật vô tri vô giác đã từng gắn bó với mình.

Một chiếc áo cũ lâu ngày đã sờn vai, bạc màu, thậm chí đã rách, vậy mà cứ giữ mãi trong tủ, chẳng nỡ vứt đi. Bởi nó không chỉ là chiếc áo, mà nó là những tháng ngày, là những chuyến đi xa, là những ngày làm việc đã qua của mình…

Một chiếc điện thoại bị mất, nhưng đêm nằm vẫn tự hỏi: giờ này nó ở đâu? Một chiếc xe máy không dùng bán lại cho người khác, khi họ dắt đi bạn cảm thấy rất buồn và trống trải. Hóa ra thứ làm ta tiếc nuối không phải là món đồ, mà là một phần ký ức của mình đã vô tình gửi gắm vào nó…

Còn ngôi nhà thì khỏi phải nói. Khi phải rời xa ngôi nhà, dù chỉ là chuyển đến nơi ở mới, người ta cũng thấy nhớ lạ thường. Và nếu phải bán nó cho người khác, cảm giác ấy còn khó diễn tả hơn nhiều. Có chút tiếc nuối, chút day dứt, như vừa chia tay một người bạn thân thiết đã đồng hành suốt một quãng đời. Thỉnh thoảng đi ngang, ta lại ngước nhìn thật lâu. Có lẻ cái làm cho chúng ta rất nhớ đó vẫn là những kỷ niệm vui buồn mà chỉ có người trong cuộc mới mang theo mãi mãi...

Xa hơn nữa là những tình cảm dành cho dòng sông tuổi thơ, cho cây đa, bến nước, sân đình, ngôi trường tuổi thơ. Những thứ ấy vốn chẳng biết nói, chẳng biết nhớ ai. Nhưng chỉ cần một lần đi xa, chỉ cần nhiều năm trở lại, trái tim ta lại rung lên những cảm xúc rất khó gọi thành lời…

Con người ta vốn không yêu những đồ vật vô tri vô giác. Ta yêu những ngày tháng đã đi qua cùng chúng. Ta yêu chính mình của ngày xưa – hồn nhiên và trẻ trung, ta yêu quãng đời mẹ cha đợi ta về trong những dip lễ, ta yêu những kỷ niệm cùng bạn bè và những năm tuổi trẻ…

Vì thế mà có những thứ đã cũ kỹ, đã mất đi, thậm chí không còn tồn tại nữa, nhưng vẫn khiến ta nhớ mãi. Bởi thời gian có thể lấy đi mọi thứ, chỉ có ký ức là không. Nó lặng lẽ nằm trong tim mỗi người, để rồi một ngày nào đó, chỉ cần nhìn thấy một món đồ cũ, một góc phố quen hay một mái nhà xưa, ta lại bồi hồi hiểu rằng:

Điều quý giá nhất trong cuộc đời, đôi khi không phải là những gì ta đang có, mà là những gì ta đã từng yêu thương.

 

Tác giả: Võ Chí Chính

0 / 5 (0Bình chọn)
Bình luận
Gửi bình luận
Bình luận

    Video mới nhất

    Bản hùng ca trên sông

    Hình ảnh mới nhất

    Một số hình ảnh lễ cúng Cồn Cui 2026

    Thống kê truy cập

    Hôm nay: 132

    Trong tuần: 4485

    Trong tháng: 45629

    Tổng số: 13412960

    Đang online: 42

    quan_ly_thong_bao