NHỚ PHÀ GIANH
Tôi nhớ phà Gianh của một thời
Chiến tranh bom đạn máu xương rơi
Muôn người như một chung ý chí
Mỗi chuyến xe qua ghi dấu đời.
Hạ trạch quê tôi cạnh bến sông
Quân dân đoàn kết chung một lòng
Xe chưa qua, nhà thời không tiếc
Vì miền nam chẳng tiếc máu hồng.
Mỗi bận bom rơi làng không ngủ
Pháo sáng đỏ trời thương đoàn xe
Mẹ tiễn con đi… đoàn cảm tử
Phá thủy lôi rồi, nhớ về nghe…
Thủy lôi nổ rồi xe đã qua
Lũ giặc ăn đêm đã đi xa
Nhưng đoàn cảm tử không về nữa
Dòng sông ứa máu bản hùng ca…
Có những đêm trên ngầm Hói Hạ
Đoàn xe, đoàn người sát bên nhau
Quyết đưa tên lửa vào nam tiến
Quyết tâm thắng Mỹ, loạt đạn đầu…
Xe tiến, ngươi làm cọc tiêu sống
Xập xềnh xủng xoảng dưới màn đêm
Bỗng đâu lũ cướp từ đâu đến
Bom phá, bom bi…. Máu đỏ ngầm
Lửa cháy trời đêm đầy uất hận
Tám chục anh linh gửi máu xương
Quân dân làng Hạ, đau nhoè lệ
Quyết giữ giao thông một con đường…
Lịch sử sang trang thôi lửa đạn
Vẫn một thời gian khó lầm than
Nắng lũ mưa nguồn cùng đói rét
Vẫn những chuyến phà vượt cơ hàn.
Sử sách khắc ghi ngàn năm xa
Đau thương, oanh liệt chốn quê nhà
Máu xương nối nhịp dòng sông ấy
Tự hào vang vọng khúc tráng ca.
Phà Gianh xưa rồi, nay cầu Gianh
Lùi vào ký ức của chiến tranh
Đời sau xây đền ơn liệt sĩ
Thắp nén hương đời những tri ân.
18/4/2026




