Tác giả Trần Ngọc Lan
NHỚ QUÊ
Qua nửa đời phiêu dạt
Nọ sợ nắng,
Chẳng sợ mưa.
Chỉ sợ những khi thẩn thơ
Nặng lòng nhớ mạ.
Nhớ con đường xưa
Nhớ mùi rơm rạ.
Nhớ bát canh cua đồng
Mùi khói tỏa chiều buông.
Cho tôi được về nơi những yêu thương!
Thuở trốn tìm nhau đống rơm làm chứng
Nắng cháy lưng trần cười nghiêng vành nón
Kẻ thắng thua chỉ đổi những nụ cười.
Cho tôi về nơi tuổi rong chơi
Áo ướt, bùn lem tắm mưa mùa hạ
Lưng trâu những chiều gió đông buốt giá
Thương vai gầy mạ gánh nước đêm trăng.
Cho tôi về những năm tháng gian nan!
Để đỡ đần mẹ cha tháng ngày cơ cực
Bát cơm trắng phải đổi bằng nước mắt
Bằng mồ hôi con nào biết bao giờ?
Tóc bạc rồi mới nghĩ thuở ngây ngô
Điều ước muốn hỏi ai từng làm được?
Thương mẹ cha tuổi thơ ai từng biết?
Lời mẹ cha ai thuở nhỏ đã tường?
Bước chân trần dù lưu lạc muôn phương
Vẫn nhớ lắm nơi lần đầu chập chững
Chốn phồn hoa nhớ một thời xa vắng
Ước chi ta được về xứ Hạ - tuổi thơ xưa...!
Đêm Sài Gòn trở gió, 9/7/2021