Nỗi nhớ mùa đông

11:24 - 11/12/2020

Chùm thơ của con em làng Cao Lao Hạ về mùa đông do anh Nguyễn Hữu Đức tập hợp và giới thiệu

Nỗi nhớ mùa đông

Lời anh Nguyễn Hữu Đức: Mùa đông là Mùa nhớ - Mùa yêu. Mùa của lứa đôi tìm bạn, để chuẩn bị hành trang bước vào cuộc sống mới, khi mùa xuân thôi thúc đơm chồi, ra hoa, kết trái. Hứa hẹn mọi điều tốt đẹp nhất, cũng là mùa của những chuyện tình một thời xa vắng, một thời để lại cho nhau những nỗi vui, buồn và bao ký ức đẹp nhất mà hầu như không bao giờ lãng quên:

Giang tay ra hái không đành

Gói làm kỷ niệm để dành không xong.

Thật vậy. Có ai dám chắc mình hái được tình yêu trọn vẹn, có ai có thể quăng tinh yêu đi một cách dễ dàng sao??. Nhân những ngày mùa đông giá rét những ngày còn lại năm con chuột Hữu Đức đã được đọc những dòng tâm tư bè bạn, anh em làng quê Cao Lao Hạ trên mọi miền đất nước và xin phép được tập hợp lại cho mọi người cùng đọc.

 

 

KỸ NIỆM MỘT MÙA ĐÔNG

Cảm tác bài thơ: "Hoa cải vàng và Mùa hoa cải"

Lê Quang Quý

 

Đông đã về có lạnh mảnh trăng khuya

Nắng vẫn vàng hâm nóng trời se sắt

Cúc Hoạ Mi vẫn vô tư nhảy nhót

Hương Huệ đêm chi ngát để vương lòng

Hoa Cải vàng, vàng rực giữa thinh không

Đâu hề biết có sóng lòng thổn thức

Bến sông xưa đã bao mùa trong đục

Tháng năm trôi, lại đông nữa đang về./.

 


TIẾC

Đặng Văn Quang

 

Tiếc một thời thiếu nữ

Rải vàng ước mơ ai

Tiếc một buổi sớm mai

Để chiều buông màu tím.

Tiếc một thời bịn rịn

Tần ngần ngõ nhà nàng

Tiếc giọt nắng thu vàng

Bởi chiều đông ập đến.

Tiếc con thuyền trên bến

Chưa biết đậu nơi nao

Thầm tiếc một lời chào

Gõ tim này thốn thức.

Tiếc một đêm thức giấc

Tìm ảo ảnh mơ màng

Tiếc rặng tre đầu làng

Đã từng đêm hò hẹn/

Tiếc má hồng bẻn lẻn

Khi ngỏ một lời yêu

Tiếc hình bóng yêu kiều

Thướt tha chiều tan lớp.

Rồi một chiều bất chợt

Ta tiếc thời đã xa

Mộng đẹp đã đi qua

Nhớ thương đành cất lại./.

 

 

TIẾC

Họa bài thơ của Đặng Văn Quang

Nguyễn Hữu Đức

 

Tiếc một thời làm trai

Nghĩ sức rộng vai dài

Chưa tính đến tương lai

Bao bống Hồng tha thướt.

Thế rồi cứ lần lượt

Ngày tháng mãi trôi qua

Có lần về thăm nhà

Không còn em hàng xóm.

Trong lòng cứ thấp thỏm

Đến tối ghé qua nhà

Mẹ nàng bảo hôm qua

Nàng theo chồng rời bến./.

 

 

MÙA ĐÔNG

Nguyễn Hữu Đức

 

Vậy là đông đến thật rồi

Thấy se se lạnh bồi hồi nhớ ai

Nhớ ai thao thức đêm dài

Vào ngơ ra ngẫn thức hoài đêm thâu.

Ngoài trời mấy giọt sương nhầu

Tý tách rơi gõ vào bầu đựng trăng

Sương giăng mờ lối chị Hằng

Người ơi còn nhớ ánh trăng thuở nào.

Gió đông luồn cửa thì thào

Mình ơi hãy để em vào được chăng

Thôi thì mặc kệ sương giăng

Gió vào cùng với ánh trăng đông về./.

 

 

VÔ TÌNH

Nguyễn Hữu Đức

 

Anh đã vô tình

Ngang qua ngõ nhà em

Dàn mướp ngày xưa

Giờ thay bằng Thiên lý.

Cửa sổ năm nào

Không bao giờ khép lại

Như đợi như chờ

Người nào đó đi qua.

Ánh đèn nhà em

Sáng hắt qua cánh cửa

Em có đâu ngờ

Chàng dại trồng cây si.

Thời gian lặng lẽ

Cứ vậy mãi trôi đi

Cánh cửa năm xưa

Giờ không còn hé mở.

Em vẫn là em

Cứ như thuở ban đầu

Vẫn đẹp, vẫn xinh

Trong lòng kẻ tình si.

 

 

HÀ NỘI TRONG MẮT AI

Nguyễn Công Tranh

 

Hà nội trong mắt ai

Những đêm dài thao thức

Hoa sữa thơm rạo rực

Hồ Gươm lung linh soi.

Hà nội trong mắt tôi

Bồi hồi bao nỗi nhớ

Dịu dàng như hơi thở

Vang vọng tiếng chuông ngân.

Hà nội sao rất thân

Trong mùa đông buốt giá

Có điều gì mới lạ

Thấp thoáng khói hương bay.

Hà nội như ngủ say

Cầu Long Biên sừng sững

Khi bình minh chợt hửng

Sông Hồng lững lờ trôi.

Hà nội trong tim tôi

Đêm về sương buông nhẹ

Lá sấu rơi khe khẽ

Tiếng rao ấm lòng ai.

Hà nội một sớm mai

Thấy lòng mình xao xuyến

Nỗi buồn như tan biến

Yêu lắm , Hà Nội ơi ./.

 

 

PHỐ NÚI TÔI YÊU

Nguyễn Công Tranh

 

Không phải là quê tôi

Mà sao mình cứ nhớ

Cổ Phúc ơi một thuở

Đạp xe đi học qua.

Không phải là đất hoa

Mà sao tôi yêu mến

Cứ mỗi lần tìm đến

Lại chẳng muốn ra đi.

Phải chăng có những gì

Luôn làm tôi nhớ mãi

Của một thời trẻ dại

Nghịch ngợm như “quỷ , ma”.

Không phải là quê cha

Mà mỗi năm một bận

Lại làm tôi lận đận

Xách ba lô lên đường.

Chắc là có người thương

Vẫn hằng ngày ngóng đợi

Để tôi mong chờ tới

Thoả nỗi nhớ tình xưa.

Từ nơi này đã đưa

Tôi đi xa ngày tháng

Trên sân ga đầy nắng

Ai tiễn tôi chiều đông.

Nơi này có dòng sông

Cuộn lên mùa nước lũ

Có nhiều người bạn cũ

Ngày từng ngày qua đây.

Chiếc cầu treo văng dây

Vắt qua hồ xanh biếc

Cong cong vầng trăng khuyết

Tôi chở em đi qua.

Đã bao ngày rời xa

Tôi nhớ về nơi ấy

Hằng đêm tôi vẫn thấy

Ai đứng đợi chờ ai.

Vào một buổi sớm mai

Tôi lại về nơi đó

Phố núi tuy bé nhỏ

Nhưng trong lòng tôi yêu./.

 

 

GIỌT MÙA ĐÔNG

Nguyễn Thu

 

Giọt đông rụng xuống vai gầy

Choàng tay ôm trọn tháng ngày không anh

Xám lùa mây chẳng còn xanh

Ngọt ngào đêm chẳng để giành em đâu.

Heo may rấm rức canh thâu

Em đi về phía bắt đầu không anh

Anh đi về phía khuyết dần

Chúng mình... còn được thêm lần đi chung .

Vo tròn giấc lạnh miền trung

Gửi về anh để đắp cùng...GIỌT ĐÔNG./.

 

 

ĐÊM ĐÔNG

Nguyễn Thu

 

Đêm đông gió sắc như dao

Lọt qua rèm liễu cứa vào giấc mơ

Sương rơi rơi giọt hững hờ

Làm em lạnh cóng câu thơ tội tình.

Một em nói chuyện với mình

Một người ôm một bóng hình rất xa

Thương về nơi ấy người ta

Cũng đang khắc khoải như là em thôi./.

 

 

ANH THƯƠNG GÌ

Nguyễn Thu

 

Anh nghĩ gì khi vắng bóng trăng thanh

Sương trắng phủ qua mành đêm quạnh vắng

Cơn gió lạnh của một mùa đông bấc

Để hồn tôi se sắt nỗi riêng sầu.

Anh mơ gì thao thức giữa canh thâu

Nhìn nửa mảnh trăng sầu rơi trước ngõ

Anh có nghe lời yêu thương của gió

Sao cứ hoài vò võ trắng đêm trôi.

Anh có buồn khi rượu đắng bờ môi

Trong giá lạnh lạc loài niềm tâm sự

Còn lại đây bóng đêm gầy tư lự

Chút tình buồn thi lữ buổi tàn đông.

Anh thương gì sao cứ mãi chờ trông ?/.

 

 

KỶ NIỆM MÙA ĐÔNG

Nguyễn Thu

 

Đi quá nữa đời người còn nhớ mãi mùa đông

Có một thời! Em còn rất trẻ !!!

Làng quê lạnh lùng đông về gõ cửa

Chiếc xe đạp lăn dài trên lối nhỏ.

Thơ thẩn một mình đi mãi con đường quen.

Tìm lại tháng năm, tìm kỷ niệm đầu tiên

Anh trao tặng khi tình chúng mình chớm nở

Rồi vội vàng sau lời yêu vừa ngỏ.

Anh vội bỏ bến bờ để lại trái tim côi

Anh đi rồi lòng em bổng chơi vơi

Đếm lá rơi níu thời gian trở lại

Trăng vô tình và dòng đời trôi mãi.

Em của một thời xa xưa vụng dại

Tuổi trăng tròn run rẩy trài tim non

Tháng năm trôi vẫn vẹn nguyên thuở ấy

Mãi trong tim tình yêu đầu nồng cháy.

Để bây giờ còn ấm mãi mùa đông

Mưa vẫn rơi

Mưa rơi cả trong lòng ...!

 

 

 

TÌNH YÊU MÀU NHỚ

Lê Mai

 

Nắng ơi ...không nói một điều

Mà sao sương mãi cô liêu nhớ người

Bình minh sương ngủ quên thôi

Nắng buông nhẹ đến bên rồi hôn lên.

Sương ngỡ nắng mãi dịu êm

Tình sương và nắng bên thềm ..tình tan

Sương ôm dị vãng buồn chan

Năng đi chiếu rỏi... tình chàng dương gian.

Sương ngây thơ cứ mơ màng

Đợi chờ nắng đến nhẹ nhàng lửa yêu

Hoàng hôm tím đậm khuôn chiều

Mà sao nắng lại tình phiêu vài giờ.

Sương yêu nắng mối tình thơ

Nghìn năm có lẽ vẫn chờ đợi chăng./.

 

 

ĐÊM

Lê Mai

 

Đêm ru phố thị mơn man

Sương hờn lã chã như chan nỗi niềm

Thuyền ai chở gió qua miền

Xin cho em mượn chút đèn lung linh.

Phố đêm vẻ nét thanh bình

Thế gian kết nối duyên xinh dạt dào

Tâm hồn tắm nước sông trao

Rơi về chốn ấy xốn xao một hồi./.

 

Tác giả : Nguyễn Hữu Đức

Bình luận

Bài viết liên quan

Chào mùa xuân
Chào xuân Tân Sửu
Nhặt lại chính mình
Thương lắm miền trung
Thương nhiều Miền Trung

Video clip