NỖI NHỚ THÁNG TƯ

09:48 - 03/06/2020

Chùm thơ của con em làng Cao Lao Hạ do anh Nguyễn Hữu Đức tập hợp và giới thiệu

NỖI NHỚ THÁNG TƯ

Lời anh Nguyễn Hữu Đức: Tháng tư qua đi biết bao nỗi nhớ, niềm thương; bởi trong mỗi người còn bao điều vương vấn, có thể nhiều lý do khác nhau nhưng tựu trung lại cũng vì một điều luyến nhớ những gì qua đi mà chưa thỏa được nỗi khát khao, nỗi chờ mong điều vô hình nào đó cứ ngỡ “là thật, nhưng lại như mơ”. Vậy rồi tự lòng mình khắc họa nên những vần thơ THÁNG TƯ.

Tháng tư ơi sao lưu luyến thế

Đã qua rồi một thời dâu bể

Còn lại trong ta

Nỗi nhớ tháng tư ơi./.

Trân trọng giới thiệu những bài thơ tháng tư và nồi nhớ về một thời xa vắng của con em làng Cao Lao Hạ thân thương.

 

 

KHÚC NỖI LÒNG

Đỗ Hoa Phương

 

Mẹ gánh con đi giữa chợ đời

Nhọc nhằn, sung sướng thật đầy vơi

Bể khổ mênh mông... con của mẹ

Hoa con thơm ngát đời mẹ rồi.

Mẹ gánh con đi giữa chợ đời

Niềm tin của mẹ chẳng hề vơi

Kẻo cà kẻo kẹt chân mẹ bước

Mãi sau con lớn hãy nhớ lời.

Mẹ gánh con đi giữa chợ đời

Trần gian muôn nẻo lắm con ơi

Đừng nghĩ hạnh phúc là có sẵn

Chông gai giông gió khắp nơi nơi.

Mẹ gánh con đi giữa chợ đời

Kiếp người mỏng mảnh lắm con ơi

Mai sau khôn lớn con vững bước

Mênh mang rộng mở giữa đất trời.

Làm mẹ, trời sinh một kiếp người

Dành con tất cả những niềm yêu

Vành nôi, tao gióng ru hồn mẹ

Mẹ gánh con đi... gánh nụ cười .

 

 

THƯƠNG NHỚ NGÀY XƯA

Xuân Trọng

 

Em thẩn thờ trong chùm hoa phượng vĩ

Lòng ngẩn ngơ thương nhớ mãi ngày xưa

Những chiều hè bất chợt đổ cơn mưa

Trang giấy trắng bỗng ướt nhòe mực tím.

Lâu lắm rồi sao lòng còn bịn rịn

Nhớ làm sao lúc thầy gọi trả bài

Má chín hồng khi cô hỏi tương lai

Buổi chia tay.. cùng hẹn ngày gặp lại.

Ơi ngày xưa.., đã xa rồi, xa mãi

Bởi thời gian có trở lại nữa đâu

Đã qua rồi.., đời như bóng chim câu

Cho chúng ta ngày lại ngày nhung nhớ.

Câu chia tay như một lời duyên nợ

Ngày ra trường, thương nhớ mãi thầy, cô

Bởi cuộc đời như con sóng nhấp nhô

Thuyền vươn khơi mong ngày về cập bến./.

 

 

GIAO MÙA

Xuân Trọng

 

Hạ đến rồi sao xuân vẫn chưa đi

Hay vẫn còn những điều gì trăn trở

Phải mùa xuân, mùa tình yêu nỗi nhớ

Nên còn nhiều duyên nợ lắm phải không.

Vẫn còn đây bao nỗi nhớ mênh mông

Tít trên không, én vẫn còn bay liệng

Lá trên cành như vẫn còn lưu luyến

Ngày lại ngày, lả tả lá vàng rơi.

Gió trái mùa đưa lạnh đến muôn nơi

Cho nàng Bân kịp đan xong áo ấm

Mặc cho hè về mãi ngồi suy ngẫm

Để bầy ve kêu rát cổ canh khuya.

Xuân qua rồi, đêm vẫn lạnh tái tê

Áo ấm em mang trong gió mùa về

Nhớ ai nhiều.., sao cứ đứng mãi mê

Chiều nay có bóng "ai" về xóm bên.

Màn đêm buông, ánh trăng "rớt" trên thềm

Để em đứng mãi trăng lên, trăng tà

Giận em rồi Mai "người ấy" đi xa

Xuân đi, đào có phôi pha nhạt màu

Hè lại về, nắng vàng rực hàng cau

Vườn rau của mẹ lại màu xanh xưa

Sông quê lại thấp thoáng bóng đò đưa

Tình quê lại thắm, hành dừa lại xanh./.

 

 

NỖI LÒNG THÁNG TƯ

Nguyễn Hữu Đức

 

Tháng tư về, mùa hạ đến rồi em

Bầu trời quê mùa này u ám lạ

Vắng tiếng nô đùa vắng tiếng chào nhau

Nắng vẫn cái nắng đầu mùa oi ả.

Tháng tư về chẳng dám bắt tay nhau

Tránh con Covid truyền sang bạn mến

Gặp nhau rồi gật đầu nhìn lưu luyến

Ừ thôi cũng đành lòng vậy nhé em.

Tháng tư về lại thao thức bao đêm

Trang giáo án lật ra rồi gấp lại

Gió nghẽn ngào đưa tiễn mùa xuân qua

Bõng thấy cô đơn khi vắng tiếng học trò.

Mùa hạ ơi bao năm tháng cùng ta

Trời cao xanh trong bao đôi mắt biếc

Khép lại mùa xuân chìm trong nuối tiếc

Mùa hạ về da diết tháng tư ơi./.

 

 

MÙA HẠ ĐẾN

Nguyễn Hữu Đức

 

Chiều nay mùa Hạ đã đến rồi

Nắng vàng nhạt xôn xao mùa hè gọi

Còn bao điều anh chưa kịp nói

Phượng đã đơm những nụ đầu mùa.

Có ai biết mùa hoa phượng đỏ

Đem nỗi nhớ ướp vào trang vở

Rồi hàng đêm nức nở nhói trong lòng

Em có nhớ giờ tháng mấy rồi không.

Tháng tư rồi những ngày đầu Hạ

Nhìn nụ hoa lòng ta xao xuyến lạ

Em có còn nhớ Hạ năm xưa

Mùa Hạ chín bắt đầu mùa nhớ.

Buổi tan trường ngơ ngẩn ngắm theo em

Đã xa rồi mùa hạ xa xăm

Dấu nỗi buồn em bước đi thầm lặng

Ngày xa trường lưu luyến mùa Hạ. xưa./.

 

 

SAO ANH CHƯA VỀ

Nguyễn Hữu Đức

 

Sao anh chưa về thăm quê xứ Hạ

Nơi mẹ ru anh một thời thơ trẻ

Nơi làng quê có Cao Xã, Cao Đình

Có nước Vực sanh tắm mát đồng xanh.

Sao anh chưa về thăm lại miền quê

Có hồ Cửa Nghè môt thời lặn ngụp

Dòng nước mát trong những buổi trưa hè

Về nhé anh với tình Mẹ, tình quê.

Sao anh chưa về thăm lại người em

Đã cùng anh một thời xây mộng ước

Tuổi trẻ qua đi những gì có được

Về nhé đi anh chẳng muộn bao giờ./.

 

 

MỜI EM VỀ VỚI QUÊ ANH

Nguyễn Hữu Đức

 

Em có về quê Hạ tháng tư không

Quê anh nghèo nhưng tình quê dào dạt

Về đi em đồng quê anh bát ngát

Nước vực Sanh ngọt mát bờ vui.

Về đi em Bọ, Mạ thêm niềm vui

Đồng lúa xanh đương thì con gái

Gió phơn về khao khát trỗ bông.

Tình người ấm nồng nàn mời gọi

Về nhé em quê Hạ tháng tư này./.

 

 

DƯ ÂM

Lê Mai

 

Tháng tư về kèm những cơn mưa tuôn

Dư âm xuân như xa tầm tay với

Nắng lên hồng chắc hạ cùng sắp tới

Gió tung bay ...tiếng chim hú ran trời.

Hương lúa đồng phấp phới cả miền quê

Tháng tư về vẫn êm đềm sắc lá

Ong bướm vờn mấy khóm nụ hoa vương

Chút hương xuân như níu giữ má hường.

Còn sót lại cánh hoa vườn nở muộn

Cánh én nhỏ u buồn như muốn nói

Hạ sắp về xen lẫn cuối chiều buông

Cho hương xuân trở gót ...lẫn nỗi buồn.

Tháng tư về bao khắc khoãi mùa sang

Gió vờn mây ngơ ngác cuối xuân tàn!./.

 

 

RÉT NÀNG BÂN

Nguyễn Công Tranh

 

Tháng tư về cái lạnh vẫn còn mang

Để người thấy cõi lòng ai tê tái

Tháng tư về vẫn thấy mình ngây dại

Mong nắng về để ủ ấm tình côi.

Tháng tư về Loa kèn trắng tinh khôi

Không nhiều nữa trên phố phường Hà nội

Bởi dịch dã mọi người ai cũng vội

Chẳng còn đâu tâm trí đón mùa sang.

Tháng tư về vẫn sót cánh mai vàng

Như níu kéo một mùa xuân dang dở

Tháng tư này dường như ta bỏ lỡ

Ngày hội vui nơi Làng Hạ quê nhà.

Ngồi cách ly tận Hà nội xa xa

Lòng vẫn nhớ một miền quê ấy

Lòng bồn chồn thấy như vừa lớn dậy

Tháng tư về nhớ lại mối tình xưa./.

 

 

THÁNG TƯ VỀ

Nguyễn Thu

 

Tháng tư về cơn gió lạ lao xao

Từng hạt nắng dạt dào khơi đất Hạ

Giọt sương đọng dại khờ trên cành lá

Những chú ve đon đả mãi chực chờ

Tháng tư về hương bười đẫm chiều mơ

Tàn xoan tím dật dờ đang rớt vội

Chùm phượng vĩ giao mùa giăng ngập lối

Chút tình thơ đan trỗi nhịp tim hồng

Tháng tư về anh hỡi có biết không

Men tình ái ngát nồng dâng mật ngọt

Lời hẹn ước quay cuồng nghe thánh thót

Dấu yêu xưa giỏ giọt khẽ bên đời

Tháng tư về nỗi nhớ lại đầy vơi

Dòng nhật ký một thời ta cất giữ

Tà áo trắng tinh khôi luôn mãi ngự

Ẩn trong tim lưu trữ giấc mộng vàng

Tháng tư về bao hoài bão mênh mang

Bằng lăng tím ngỡ ngàng khoe trước ngõ

Ôi lạ quá lời yêu như muốn ngỏ

Cố kiếm tìm nơi đó chút bình yên !

 

 

THÁNG TƯ

Nguyễn Thu

 

Trời xanh thắm còn rơi một chiếc lá

Tháng tư về nghe là lạ chiều nay

Ký ức như còn đọng lại nơi này

Một bàn tay ,một bóng hình ai đó

Em ngoái nhìn phất phơ theo làn gió

Tiếng sáo buồn vọng ảo cứ ngân nga

Còn đong đưa một áng mây chiều tà

Che bóng nắng hắt qua bên lối nhỏ

Hình như em bước qua bờ thảm cỏ

Trong cơn mơ ngái ngủ vẫn chập chờn

Tháng tư về chiều nỗi nhớ dày hơn

Vẫn cứ thích lời dận hờn có cánh./.

 

 

THÁNG TƯ SANG

Nguyễn Thu

 

Em lặng thầm nhìn vạt nắng tháng tư

Giọt mật vàng rơi, vương trên kẽ lá

Níu bâng khuâng hương nồng nàn đến lạ

E ấp tinh khôi trắng muốt... loa kèn.

Tháng tư về ,anh còn nhớ hay quên

Mùa hạ cháy, rực trời hoa phượng đỏ

Cánh hoa rơi gieo buồn từng ngõ xóm

Gió cũng buồn, gió thổn thức từng cơn.

Tháng tư về trời như trong veo hơn

Làn mây trắng đang trôi về quê Hạ

Nồm, nam đẩy cánh diều như buông thả

Đoá sen thơm hứng sương sớm ngập ngừng.

Tháng tư về anh có nhớ hay không

Lời hẹn ước hôm nào anh bỏ ngỏ

Phố nhớ anh, phố nghiêng mình trở gió

Xóm nhỏ vắng anh, sỏi đá... rêu mờ.

Nhớ anh nhiều em lại gửi vào thơ

Gửi thương yêu vào những chiều tím ngát

Hoa lá xôn xao... tím lòng dào dạt

Tháng tư sang ... rêu cỏ phủ trong hồn./.

 

 

NIỀM TIN THÁNG TƯ

Nguyễn Thu

 

Tháng tư về bỗng luyến lưu niềm nhớ

Cái thuở thời tình bỡ ngỡ dâng trao

Bao yêu thương miền dấu ái ngọt ngào

Giờ sao bỗng dâng trào trong cõi dạ

Tháng tư về gió lao xao đất hạ

Tiếng ve sầu vương lạ chạ sầu rơi

Nhớ thương ơi !sao biền biệt phương trời

Mong mòn mỏi mà người ơi ! chẳng thấy

Tháng tư về ôi sao buồn đến vậy

Sắt se lòng thôi ngày ấy còn đâu

Bao nhớ thương ôm ắp mối tình đầu

Đâu còn nữa bởi vì đâu người hỡi !

Tháng tư về bao kỷ niệm đầy vơi

Dòng lưu bút một thời ta khắc giữ

Những lời thơ trao tình thương tình tứ

Đã lâu rồi bao câu chữ còn in

Tháng tư về ta giữ mãi niềm tin

Tình thuở ấy vẫn chín thương mười nhớ

Người con gái má môi hường tha thiết

Em nơi nao chốn phương nào có biết ./.

 

 

VẮNG BÓNG EM RỒI THÁNG TƯ ƠI

Đặng Văn Quang

 

Tháng tư về cành phượng già loé đỏ

Ve nỉ non réo gọi nắng hè sang

Chỉ vắng bóng em trên nẻo đường làng

Cho gió hỏi người về phương nào nhỉ?

Lúa vẫn đứng bên nhau thủ thỉ

Cá vẫn vờn ve vẩy thương nhau

Ai sinh chi duyên nợ trầu cau

Để tháng tư hao gầy trong ước vọng...

Phượng dẫu già nhưng hoa vẫn đỏ

Ve dẫu già vẫn trút vỏ ngân vang

Nắng tháng tư vẫn mãi cứ vàng

Riêng bóng hình xưa cứ mờ ảo ảnh./.

 

 

TẢN MẠN HẠ VỀ

Lê Quang Quý

 

Biết bao Hạ đi qua rồi trở lại

Tuổi hoa niên đi mãi chẳng thấy về

Cánh phượng đỏ nhuốm tuổi hồng thơ bé

Ve sầu buồn non nỉ khúc chia xa.

Tím bằng lăng, tím cả ánh chiều tà

Sen rực cháy giữa thinh không tịnh vắng

Gió phơn thổi hanh hao nồng giọt nắng

Hạt thóc giòn khô khén hẹn mùa sau.

" Chốn cũ ta về" hội ngộ bên nhau

Lễ hội Đình, miếng thịt phay, xôi nắm (*)

Tiếng trống làng, khơi cội nguồn sâu thẳm

Nếp Bạc thơm ơn tạc đức Hiền Nhân.

Ta lớn khôn nắng gió luyện tôi thành

Con tép , củ khoai.. Nuôi đôi chân vững chãi

Rồi hạ qua....thu dịu êm sẽ tới

Heo nồng nàn đếm từng sợi tóc mây./.

 

 

KÝ ỨC THÁNG TƯ

Lê Quang Quý

 

Tháng tư về!

Ký ức thời gian

Một thời máu lửa

Tiếng súng lặng im!

Người trở về

Người mãi nằm dưới mộ

Người để lại

Một phần thịt da dưới cỏ.

Người trong mình

lưu mãi mảnh bom găm

Ngày khải hoàn

Nỗi đau dấu vào trong.

Để nụ cười

Vỡ oà trong kiêu hãnh

Lính sinh viên

Xả thân lúc ra trận.

Lại cầm bút nghiên

Theo nghiệp một thời

Nay tóc đã pha sương

Ta ngẩng mặt với đời.

Vẫn chất lính

Một thời HOA ĐỎ./.

Tác giả : Ban biên tập

Bình luận

Bài viết liên quan

Miền cao su xào xạc tình mùa thay lá
Vô đề
Ra mắt tập thơ Ngọc Khương tại Quảng Bình
Tọa đàm thơ Ngọc Khương
Tháng giêng lễ chùa

Video clip