Tác giả Lưu Quý Đức sinh ngày: 15-01-1943; Quê quán: xã Hạ Trạch (nay là xã Bắc Trạch, Quảng Trị); Nguyên Hiệu trưởng Trường cấp 2 Hạ Trạch.
Các tác phẩm đã in: Thơ in chung: “Hương sắc Cao Lao” Tuyển tập 1: NXB Hội Nhà Văn; Tuyển tập 2: NXB Thuận Hóa; Tuyển tập 3: NXB Thuận Hóa: Tuyển tập 4: NXB Thuận Hóa
TÂM SỰ
(Kỷ niệm ngày thành lập Hội Cựu giáo chức)
Mới ngày nào nay đã hai mươi năm
Ta kỷ niệm ngày thành lập Hội
Hai mươi năm vườn xanh màu lá mới
Cây ta trồng ra đã mấy mùa hoa
Nơi sân trường ríu rít tiếng chim ca
Mầm non xanh thay lá vàng bay về cội
Tóc bạc trắng nhuộm bao mùa phấn gội
Vẫn tự hào nghề chăm bón vườn xưa
Tuổi xế chiều lòng vẫn say sưa
Với cuộc sống nơi bến tàu chờ chuyến
Về quê hương như thuyền xa về bến
Sau bao năm lận đận đi xa
Hội của chúng ta như một vườn hoa
Dâng cho đời muôn màu sắc lá
Ta hãy vui lên và vượt qua tất cả
Bao nỗi niềm bỏ lại phía sau
Cùng thắp lên ánh sáng muôn màu
Và hát vang “Bài ca sư phạm”
Quyết giữ gìn nhân cách trong sáng
Cuộc sống đời thường gương mẫu yên vui
Khi chiều về tia nắng dần lui
Đàn dân vũ dạt dào vũ khúc
Sân bóng chuyền tưng bừng náo nức
Lôi cuốn đam mê sức sống tuổi già
Lai láng vần thơ, giọng hát ngân nga
Xua tan hết mọi ưu tư đâu đó
Rồi một ngày chân trời bừng sắc đỏ
Gọi tên mình lên chuyến tàu xa
Bánh xe lăn, lăn chầm chậm rời ga
Chào từ biệt về miền Cực lạc
Cuộc đời thế thôi nào đâu có khác
Chia tay nhau, tưởng nhớ thắp nén tâm nhang
Tất cả chúng ta đã sẵn sàng
Trước sau cũng về miền cát bụi
Chúc cho những người ở lại
Tiếp tục xây dựng Hội ngày một đi lên
Và mãi mãi đừng quên
Có những người một thời đi trước.
QUÊ TÔI
Một làng quê bình thường dân dã
Mà trong ta như cả bầu trời
Lớn lên ta từng đi muôn nơi
Chẳng nơi nào bằng quê hương yêu dấu
Lại trở về với thời thơ ấu
Chập chững tập đi gọi mẹ “Mạ ơi”
Rồng rắn chơi trò dắt ta vào đời
Mẹ theo sau mừng con giỏi lắm
Ánh bình minh sáng trời trong nắng
Ta lớn lên như củ sắn củ khoai
Nâng cánh diều lộng gió ban mai
Bàn chân trần ngọt đồi sim chín
Quả hồng leo thơm bên rừng mưa tím
Say đắm ngất ngây tuổi thiếu thời
Rừng thông ru gió hát chơi vơi
Thẳm trong ta đất thần hiếm có
Thu qua rồi mưa lất phất trong gió
Heo may về giá lạnh đông sang
Cốm nếp Bắc thơm lựng ươm vàng
Cơm gạo mành dẻo ngon lòng mẹ
Hát giao duyên thắm tình tuổi trẻ
Bát ngát vầng trăng dào dạt biển tình
Muôn vì sao thắp sáng lung linh
Lấp lánh ca từ phường nón vải
Bao nghệ nhân văn chương thông thái
Sáng tác giao duyên vang cả một vùng
Những bài thơ, bài văn tế Đình Trung
Là tinh hoa cội nguồn thuở trước
Bia đá, bảng vàng ngàn năm có được
Nguyên khí của làng, đất học nhân văn
Khách thập phương muôn nẻo về thăm
Tô thắm thêm làng quê văn hiến
Nguồn long mạch tràn về như sóng biển
Ta nâng niu vun đắp cội nguồn
Để cây đời gốc vững chồi vươn
Đời tiếp đời muôn hoa đua nở.
TUỔI 80
Tuổi 80 nhận Bằng mừng thọ
Là dấu mốc đường đời đến chốn Bồng lai
Dào dạt bâng khuâng nghĩ đến ngày mai
Vầng trăng nghiêng nơi miền Cực lạc
Biển rì rào ngày đêm ru hát
Dòng sông quê lắng đọng phù sa
Xao xuyến lòng, vời vợi non xa
Mưa lâm thâm bạt ngàn xa nhớ
Miền quê ấy bao buồn vui một thuở
Để bao người xa mãi vẫn nhớ về
Khói lam chiều trên nóc rạ hồn quê
Gợi cho ta bao nỗi niềm sâu lắng
Tuổi 80 mừng xuân về trong nắng
Cây đâm chồi nảy lộc nụ đơm hoa
Hương thơm lâng lâng trong gió nắng chan hoà
Lòng thanh thản gửi bao niềm mong ước
Gốc cây vững nhờ bao mùa xuân trước
Đất phù sa bao thế hệ đắp bồi
Mầm non tương lai ngày một sinh sôi
Cho ngàn đời con cháu ngàn hoa đua nở.



