Thương lắm miền trung

09:12 - 05/11/2020

Chùm thơ của các tác giả người Cao Lao Hạ chia sẻ với Miền trung trong những ngày bão lũ do anh Nguyễn Hữu Đức tập hợp và giới thiệu

Thương lắm miền trung

Lời anh Nguyễn Hữu Đức: Trong những ngày tháng mười này ta thấy nỗi gian lao vất vã của người Miền Trung phải chịu nhiều thương đau, mất mát cả người và của cải. Chắt chiu tằn tiện là đức tính của người Miền Trung cả đời chịu thương, chịu khó người xưa có câu: (Khi lành để dành khi ốm, đau) vậy mà trong chốc lát bao nhiêu mồ hôi nước mắt đã trôi sông, trôi biển.

Cảm thông sâu sắc với người miền trung hàng ngàn cá nhân, tập thể, tổ chức xã hội đã vận động quyên góp nhằm phần nào vơi đi nỗi đau của người Miền Trung. Cám ơn sâu sắc đến những tấm lòng nhân ái từ khắp mọi miền tổ quốc và con em làm ăn xa hương trên toàn thế giới đã cảm thông và chia sẻ cùng đồng bào khúc ruột Miền Trung thân yêu. Bằng nhiều hình thức tặng quà, động viên tinh thần trong đó chia sẻ nỗi lòng bằng những lời hay ý đẹp của con em làng Cao Lao Hạ gửi đến bà con những ngày cơ cực gồng mình chống lũ, lụt trong những ngày tháng mười không dễ gì nguôi ngoai này.

Trân trọng giới thiệu một số bài thơ thay lời muốn nói trong tháng mười./.

 

 

LỜI CẢM ƠN TRÊN CỔNG CHÀO.

Đặng Văn Quang

 

Dân tôi trong vùng lũ

Cảm ơn trên cổng chào

Bởi mưa không nói được

Nước mắt rơi nghẹn ngào.

Xin được nhờ cổng chào

Tỏ bày cùng cả nước

Thương miền trung khúc ruột

Đang ngụp lặn chơi vơi

Xin được cảm ơn đời

Đã cưu mang nồng ấm

Nghĩa tình người thấm đậm

Những tấm lòng muôn nơi.

Cái cổng chào quê tôi

Nói lên điều muốn nói

Thay cho lời chào hỏi

Cảm ơn muôn đồng bào!

 

 

THƯƠNG LẮM MIỀN TRUNG

Lê Quang Quý

 

Chưa qua lũ quê Bạn

Làng xóm ngập thành sông

Núi nổi giận nuốt chửng

Mỗi phút tin...nhói lòng.

Lại đến bão quê mình

Cơn cuồng phong tàn phá

Nhà bay..núi đất lở

Đất lành....hoá tha ma.

Nay lũ quê bạn ta

Thủng trời ào tuôn nước

Dân lành bao tang tóc

Nước hiền....hoá tai ương.

Khúc ruột bao đau thương

Mồ hôi chan sỏi đá

Đạn bom cày tơi tả

Thiên tai gieo bốn mùa./.

 

 

THƯƠNG VỀ MIỀN TRUNG

Lưu Thị Hoa

 

Đừng phá hoại môi trường

Người ơi ! Dừng tay lại

Thiên nhiên mà biến đổi

Rồi trời hờn trời dỗi

Mang lũ về quê tôi.

Người ơi ! Dừng tay thôi

Xin Người đừng chặt cây

Xin Người đừng phá rừng

Kẻo nước mắt trời dâng

Ngập cuốn trôi tất cả.

Miền Trung còn vất vả

Đời một nắng hai sương

Thao thức bao canh trường

Dãi dầu qua mưa nắng

Xin Người ơi hãy thương./.

 

 

QUẢNG BÌNH KHÚC RUỘT MIỀN TRUNG

Nguyễn Thu

 

Miền trung tôi bão giông tàn khốc

Lũ chồng lũ trốc nóc mái nhà

Máu chảy thì ruột xót xa

Bao ngày đói lạnh ...lệ nhoà đau thương.

Nước lênh loang ngập đường quốc lộ

Quảng bình mình lũ đổ nước dâng

Bão số tám càn quét đến gần

Còn đâu lót dạ... thấu chăng cảnh này.

Mong lá lành góp tay che chở

Để lá rách được nở nụ cười

Thuỷ Tiên... có nhiều Thuỷ Tiên

Không ngại gian khó đến liền giúp dân./.

 

 

THƯƠNG LẮM MIỀN TRUNG

Nguyễn Công Tranh

 

Hà nội hôm nay cũng mưa rào

Nghe mưa lòng bỗng thấy nôn nao

Miền Trung, áp thấp, rồi lại bão

Quảng bình, Quảng trị, Huế ra sao.

Ông Trời chẳng thương lấy Miền Trung

Nắng cháy rồi mưa bão khôn cùng

Mùa màng thất bát, dân cực khổ

Lũ lụt tràn lan khắp cả vùng.

Đất nghèo vì chịu đựng thiên tai

Cát trắng gió Lào khổ lắm thôi

Đi xa rồi vẫn thương thương lắm

Mảnh đất quê tôi vất vả hoài.

Thôi đừng về nữa, gió bão ơi

Hè đừng nắng cháy hỡi ông trời

Để cho người dân tôi bớt cực

Mong mỏi trong tôi suốt cuộc đời./.

 

 

NGHẼN LÒNG

Nguyễn Hữu Đức

 

Bão cũ đã qua

Bão mới ập tới

Nhàu nát tơi bời

Khúc ruột miền trung.

Hà Tỉnh, Quảng Bình

Quảng Trị, Thừa Thiên

Trên khắp mọi miền

Chung tay chia sẻ.

Bà con lưu ý

Số chín (9) cận kề

Điên cuồng dữ dỗi

Đừng nên bối rối.

Dũng mạnh kiên cường

Vững chí bền lòng

Bên cạnh Miền Trung

Khắp miền chung sức./.

 

 

BÔNG HOA TRONG MÙA LŨ

Nguyễn Hữu Đức

 

Em không phải hoa hồng, hoa cúc

Cũng chẳng phải hoa sim hoa mua

Em không phải bông hoa đài các

Cắm trong bình quý gọi pha lê.

Em chỉ là bông hoa mộc mạc

Chỉ có tên em hoa Thủy Tiên

Yêu miền trung làm dâu xứ Nghệ

Chỉ tương cà, nhút mít đơn sơ.

Hạn hán miền tây em mang nước về

Miền trung lũ lụt em đem tình yêu đến

Chia ngọt, xẻ bùi tình người bao la

Tên em mang tên của một loài hoa.

Không đài các, không kiêu sa rạng rỡ

Trong lòng người cô, bác miền trung

Em là tất cả của muôn loài hoa quý

Thủy Tiên rạng ngời sắc thắm Thủy Tiên hoa./.

 

ANH KỂ EM NGHE

Phan Xuân Trọng

 

 

Anh kể em nghe về mảnh đất miền Trung

Quảng Bình quê anh một phần trong đó

Nơi những bản làng, những ngôi nhà nhỏ

Người chuyên cần vẫn gian khó quanh năm.

Khi đông về cơn gió bấc lạnh căm

Gió lạnh ào ào dọc dài khe núi

Em bé chăn trâu hái rau, nhặt củi

Quần, áo mong manh lầm lũi giữa rừng hoang.

Những ngày hè đổ lửa, nắng chang chang

Cơn gió lào gầm gào tung bụi nóng

Hồ cạn, đồng khô, không gian cháy bỏng

Tôm cá chẳng còn, vắng bóng chim câu.

Mùa lũ về trắng đồng cạn, đồng sâu

Những cơn mưa mãi hoài không ngớt

Sấm, chớp rền vang nửa đêm bất chợt

Mẹ ôm con giữa biển nước mênh mông.

Nước ngập cửa nhà, đường biến thành sông

Bao mái nhà bập bềnh trên sóng nước

Biển nước mênh mông nhấn chìm vườn tược

Thương cụ già ngồi lặng dưới trời mưa.

Hỏi đâu rồi những buổi chợ trưa

Có còn không tiếng em thơ đến lớp

Những buổi sáng chào cờ cùng bạn bè tập hợp

Lũ ngập lớp trường bàn, ghế còn đâu.

Ơi miền Trung bao gian khó, dải dầu

Suốt bốn mùa chẳng phút giây ngơi nghỉ

Gom góp, chắt chiu không sờn lòng, nản chí

Dẫu quê nghèo vẫn nghĩa nặng, tình sâu./.

 

Tác giả : Nguyễn Hữu Đức

Bình luận

Bài viết liên quan

Chào mùa xuân
Chào xuân Tân Sửu
Nỗi nhớ mùa đông
Nhặt lại chính mình
Thương nhiều Miền Trung

Video clip