Tác giả Nguyễn Hữu Đức sinh ngày:15-5-1960; Quê quán: Hạ Trạch, (nay là xã Bắc Trạch, Quảng Trị); Trú quán: Khánh Sơn, Khánh Hòa (cũ); Nguyên cán bộ UBDTMiền núi huyện Khánh Sơn
Các tác phẩm đã in: Thơ in chung “Hương sắc Cao Lao” Tuyển tập 3: NXB Thuận Hóa; Tuyển tập 4: NXB Thuận Hóa
TIẾNG GÕ TRÊN SÔNG
Sông Gianh có tự bao giờ
Vẳng trong khúc hát ầu ơ thuở nào
Canh khuya mái khoát lao xao
Mạn thuyền lộc cộc gõ vào thanh tre.
Đơn côi một chiếc thuyền ghe
Một đôi ngư phủ mải mê vội vàng
Tay nàng buông lưới nhẹ nhàng
Chân chàng khua mái quay ngang chiếc thuyền
Xa rồi tiếng gõ thân quen
Lộc cà, lộc cộc màn đêm hiện về
Hừng đông chưa tỏ song kê
Tiếng nàng khúc khích “cá tề eng ơi!”
Đem vô kịp chợ sớm mơi
Thâu đêm lộc cộc trăng vơi gõ thuyền.
VÀO HẠ
Có khoảng trời tháng Tư
Đi qua màu xanh thắm
Nhường tiết hạ nắng ấm
Phượng đỏ gọi ve sầu.
Tiếng trống trường tan lớp
Đàn trẻ tỏa muôn phương
Nỗi nhớ còn vấn vương
Như vô tình nhắc nhở.
Ngày xa trường xa lớp
Kề cận tháng năm ơi
Hạ về phượng đỏ chói
Tháng năm trời trong xanh.
CHIỀU THU
Có chiều thu như thế
Nắng xuyên qua hàng cau
Em lặng lẽ theo sau
Vờ vô tình dừng bước.
Em nghiêng vào bờ vai
Tủm tỉm nụ cười tươi
Làm tim ta bối rối
Làn tóc em mát rượi.
Thoang thoảng mùi hương bưởi
Theo ta suốt tháng năm
Có chiều thu như thế
Nắng ghép đôi bờ môi.
BÊN DÒNG THƯƠNG - NHỚ
Có một dòng sông
Chở đầy thương nhớ
Có một bến quê
Ngày đêm khắc khoải.
Có con sông quê
Chở nặng tuổi thơ
Có những mùa hè
Không hề phai nhạt.
Dòng sông tuổi thơ
Mùi thơm ngào ngạt
Pha vị mặn mòi
Tuổi thơ của tôi.
Ơi dòng sông quê
Muôn đời vẫn thế
Vốn dĩ hiền hòa
Tình người sâu lắng.
Có một dòng sông
Đôi mùa giận dữ
Nước ngâp bờ đê
Tràn qua làng mạc.
Có một dòng Gianh
Vốn dĩ hiền hòa
Mang nặng phù sa
Bao mùa giông bão.
Có một bến quê
Nặng lòng thương nhớ
Từ thời tấm bé
Tôi đã lớn lên.
Sông Gianh yêu thương
Suốt đời luôn nhớ.



