Tiếng ve gọi hạ

07:44 - 08/05/2021

Chùm thơ vào hè của con em làng Cao Lao Hạ do anh Nguyễn Hữu Đức tập hợp và giới thiệu

Tiếng ve gọi hạ

Lời anh Nguyễn Hữu Đức: Thế là mùa Hạ cũng đã đến rộn rã tiếng ve, Những bông hoa Phượng đỏ tô điểm cho sân trường, đường cái màu sắc đặc trưng của loài hoa chỉ nở lúc cái nắng chói chang nhất trong năm. Một mùa thi vất vã, những dòng lưu bút hối hã thầm lặng trao nhau, gửi gắm cho nhau biết bao hoài bảo. Để rồi đây lại thấp thõm chờ đơi những dòng tin dù chỉ là .. bâng quơ, vô nghĩa của thời áo trắng.

Những tâm tư, tình cảm một thời xa ngái đã qua của những Chú Tểu, Cô Tiên làng Cao Lao Hạ tưởng như đã bị thời gian làm phôi phai giờ lại thốt lên bằng những dòng tâm tư trong tiết trời Lập Hạ.

Trân trọng giới thiệu cùng bè bạn gần xa một số bài thơ “Hai Lúa” của con em làng ta mà Hữu Đức đã được đọc./.

Với tựa đề: TIẾNG VE GỌI HẠ

 

 

Lê Quang Quý

 

TẢN MẠN HẠ VỀ

 

Biết bao Hạ đi qua rồi trở lại

Tuổi hoa niên đi mãi chẳng thấy về

Cánh phượng đỏ nhuốm tuổi hồng thơ bé

Ve sầu buồn non nỉ khúc chia xa

Tím bằng lăng, tím cả ánh chiều tà

Sen rực cháy giữa thinh không tịnh vắng

Gió phơn thổi hanh hao nồng giọt nắng

Hạt thóc giòn khô khén hẹn mùa sau

Chốn cũ ta về hội ngộ bên nhau

Lễ hội Đình, miếng thịt phay, xôi nắm (*)

Tiếng trống làng, khơi cội nguồn sâu thẳm

Nén tâm hương ơn tạc đức Hiền Nhân

Ta lớn khôn nắng gió luyện tôi thành

Con tép, củ khoai.. nuôi đôi chân vững chãi

Rồi hạ qua....thu dịu êm sẽ tới

Heo nồng nàn đếm từng sợi tóc mây....

.........

(*)- lễ hội đình làng Hạ vào 16/6 âm lịch hàng năm.

 

 

Nguyễn Hữu Đức

 

TIẾNG VE GỌI HẠ

 

Hạ về rồi

Ve gọi bạn râm ran

Bao kỷ niệm chứa chan thời áo trắng

Sân trường rồi đây thời gian vắng lặng

Còn lại tiếng ve cùng những cánh phượng rơi.

Hạ về rồi

Ve tấu nhạc buông lơi

Cánh phượng buồn không lã lơi trước gió

Lối mòn xưa phủ đầy bờ cỏ

Nắng Hạ về nhòa nhạt dưới hàng cây.

Hạ về rồi

Đã đến lúc chia tay

Lật trang vở chép đôi dòng lưu bút

Lưu lại trong lòng, khắc trên thân cây

Những lời thương lần đầu ta tập nói.

Hạ về rồi

Chiều cuối Xuân màu tìm

Tím thủy chung tím cả những ước mơ

Hoàng hôn xuống cho một ngày vui đến

Ve râm ran giục giã gọi Hè sang./.

 

 

Xuân Trọng

 

THÁNG NĂM LỊCH SỬ

 

Ta lại trở về với kỷ niệm xưa

Những cảm xúc trường tồn cùng năm tháng

Dẫu chiến tranh đã lùi vào dĩ vãng

Giây phút hào hùng như vẫn còn nguyên.

Nước mắt tròn lăn, tin Thống nhất hai miền

Cả nước vỡ oà trong niềm vui chiến thắng

Bao máu, xương, bao dãi dầm mưa, nắng

Nam, Bắc hai miền một dãi từ đây.

Biển rộng, sông dài xanh thẳm trời mây

Tổ quốc ơi, sao mà yêu đến thế

Bốn biển, năm châu, chân trời góc bể

Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng Việt Nam.

Bao thập niên rồi lòng vẫn chứa chan

Thương nhớ nhiều bao người con ko trở lại

Vì Tổ quốc, quê hương đã ra đi mãi mãi

Anh không về để mẹ mãi chờ trông.

Đất nước nghiêng mình khắc cốt ghi công

Những người con đã hiến dâng xương máu

Thương mẹ cha già "chờ" con bao năm ròng đau đáu

Vì Tổ quốc trường tồn.., không tiếc tuổi thanh xuân./.

 

 

KÝ ỨC TUỔI THƠ

 

Giây phút thoảng qua, quay đầu nhìn lại

Tất cả y nguyên có suy suyển gì đâu

Ngày, tháng đi qua ta thử ngoái đầu

Cây vẫn xanh tươi, cảnh qua còn đó.

Năm, tháng qua đi.. những kí ức bỏ ngõ

Cầu bắc sông xưa, con thuyền nhỏ về đâu

Trời vẫn xanh cao mà tóc đã bạc mầu

Tuổi thơ ơi, có bao giờ trở lạ.

Thăm lại sông xưa, thuyền bè, bến, bãi...

Những tháng, ngày cùng bè bạn đùa vui

Trần trụi tuổi thơ, cháy nắng chiếc quần đùi

Những trưa hè cùng nhau chơi trận giả.

Qua lâu rồi mà như còn tất cả

Những kỷ niệm xưa năm tháng đầu đời

Ký ức trở về khoan, nhặt, đầy, vơi

Như dòng sông quê có bao giờ cạn./.

 

 

Đặng văn Quang

 

CẢM XÚC NGÀY 30-4

 

Ba mươi tháng tư lại đến rồi

Ngày vui Thống nhất của dân tôi

Cái giá máu xương luôn ghi tạc

Tháng bốn, ba mươi... nhớ muôn đời.

Xương máu bao người đã rụng rơi

Nước mắt vẫn còn đọng trong đời

Nghĩa trang u buồn luôn nhắc nhở

Ân đền, nghĩa đáp chớ quên lời.

Sức nước ngàn năm ở lòng dân

Pháp bại Mỹ thua, thắng giặc Bành

Non sông huy hoàng, vàng trang sử

Hỏi rằng ai viết? Đó là dân.

Nửa thế kỷ qua chung một nhà

Nam Bắc cùng cất tiếng hoan ca

Thế nước, sức dân đang thời vượng

Xin hãy đắp bồi, lòng dân ta.

 

TÌNH EM, TÌNH QUÊ

 

Em tôi một nắng hai sương

Đồng xa, ruộng cạn thương thương dáng hình

Nụ cười hoa nở thật xinh

Gửi vào trong nắng chút tình quê hương .

Ơi người xa xứ tha hương

Mãi tìm chi lắm nhớ đường về đây

Tình quê mãi cứ ngất ngây

Ngát hương rơm rạ đong đầy tình em./.

 

 

Nguyễn Công Tranh

 

KHÚC GIAO MÙA

 

Thời tiết ẩm ương khúc giao mùa

Khi thì chợt nắng , lúc chợt mưa

Đường chưa kịp ráo , mưa lại xuống

Ướt tóc em rồi thấy thương chưa.

Hà nội mùa này đẹp mê luôn

Phố xá rộn ràng thấy yêu hơn

Hồ Gươm mờ ảo trong mưa bụi

Hết rét Nàng Bân hết cô đơn.

Tháng tư Loa Kèn nở đắm say

Gánh hoa mang theo nỗi vơi đầy

Ngắm hoa tâm hồn thêm xao xuyến

Hoà với tình tôi theo mây bay.

Tôi ngồi đây hát khúc giao mùa

Tiếng đàn nhắc nhở đã tháng tư

Lung linh trong mắt ai thầm lặng

Ấm áp , xôn xao đến chẳng ngờ.

Thoáng chút xuân qua , hạ đến rồi

Loa Kèn đầy phố đẹp tinh khôi

Trắng muốt , phớt vàng , hay tím , đỏ

Vẫn làm rộn rã trái tim tôi.

Tháng tư về nắng lẫn vào mưa

Hà nội bình yên lúc ban trưa

Hương hoa thơm ngát bay khắp phố

Em ngồi nghe tiếng hát say sưa.

 

 

Nguyễn Thu

 

GỌI HÈ

 

Một mùa phượng nở lại về

Em mong đừng giống xác ve khô gầy

Không còn má đỏ hây hây

Nhưng tim em vẫn thắm đầy yêu thương.

Vẫn thầm nuôi những giọt sương

Nhỏ vào ướt đẫm đêm trường nhớ xưa

Vẫn mong có những cơn mưa

Ươt em ướt cả người đưa em về.

Xin đừng ngoảnh mặt quay đi

Câu thơ cứ thả bùa mê cho đời

Sông kia có lúc đầy, vơi

Em ôm hy vọng để bơi khỏi chìm./.

 

 

MƯA MÙA HẠ

 

Giờ em kể anh nghe

Về cơn mưa mùa hạ

Mưa rơi đều trên lá

Mưa tưới đều lên cây

Trong mưa không có anh

Sao mà em thấy sợ

Sợ tình anh trao em

Nếu như hạ kia vỡ

Vội đến rồi tan nhanh

Duyên hai đứa chồng chành.

Em không thích mưa hạ

Dữ dội lại mỏng manh

Tình yêu như bong bóng

Thỏa nỗi sự khát khao

Bao tháng ngày mong đợi

Ngọt ngào mà mênh mang.

Nhưng tan trong chốc lát

Có chăng thêm cảm giác

Không làm dịu nỗi đau

Ngỗn ngang buồn trống vắng.

Thà như mưa mùa đông

Cứ rơi rơi thầm lặng

Rả rích vọng suốt mùa

Vẫn biết là mùa mưa

Nhưng mưa rơi đầu hạ

Nó trống trải xót xa.

Nếu thương Anh nhé !

Đừng như giọt mưa sa

Dữ dội rồi tàn nhanh

Em tình yêu của anh

Mãi giành riêng cho em

Là tình yêu vỉnh cửu./.

 

 

Mai Lê

 

CHÀO THÁNG NĂM

 

Hoàng hôn bữa ấy thướt tha

Biển êm sóng vỗ mặn mà quá yêu

Mây vờn cơn gió nghiêng chiều

Làm bao lãng khách mỹ miều lòng say.

Nhân gian cảnh đẹp sắp bày

Dạ tràng xe cát hăng say phận mình

Hoàng trần mặc sức đăm xinh

Cho đời sóng vỗ chuyện tình thế gian.

Mộng đêm buông ánh dương tà

Vạn ngày nhuộm cảnh thiết tha rạng ngời

Biển đời con sóng trùng khơi

Sóng hôn bờ cát muôn đời mãi yêu.

 

 

GIÓ CHƯỚNG

 

Cơn gió chướng

khiến mình nhớ chơi vơi

Tuổi thơ ấy đã xa vời kỷ niệm

Không còn nữa những buổi chiều tan biến

Ra tắm sông ta say sưa lặn ngụp.

Cơn gió nào

Cứ lơ lững không trung

Ta cảm giác mong lung về chốn cũ

Hương đồng lúa quyển thơm luôn trú ngụ

Để cho ta mãi ấp ủ cõi lòng.

Cơn gió chiều

Khơi gợi nỗi nhớ mong

Làm lạnh giá những nồng nàn thuở trước

Biết không thể kéo thời gian quay ngược

Thoáng vụt qua... hay ao ước mơ màng.

Cứ mơ màng

Với điệp khúc hạ sang

Hương hoa sữa tỏa nhẹ nhàng theo gió

Ta bừng tỉnh nơi đây con phố nhỏ

Ngơ ngẩn lòng còn đó chỉ là mơ.

Có ai về

Nhặt lại thuở tuổi thơ./.

 

 

HẠ CHAN

 

Hạ về

con gió miên man

Mang bao kỷ niệm

chứa chan thuở nào.

Ve buồn

tấu nhạc trên cao

Lối xưa trăng sáng

dạt dào ngàn sao.

Lật trang

lưu bút xuyến xao

Mong người hạnh phúc

ngọt ngào muôn nơi.

Bằng lăng

tím cả khung trời

Hạ về nỗi nhớ

chưa vơi chút nào.

Nắng vàng

trãi khúc hanh hao

Đêm thâu quỳnh nở

ánh hào hoa trinh.

Tàn canh

Dương ánh bình minh

Biển đời ru sóng

giọt tình hạ chan./.

 

 

Nguyễn Danh Minh

 

KHOẢNH KHẮC TÂY HỒ

 

Hôm nay gió mát thanh bình

Chị em xóm chợ khoe mình nét xinh

Tây Hồ non nước hữu tình

Hạ chan vạt nắng tô hình đẹp hơn.

Trời xanh mây thẳm gió vờn

Để chim bay lượn chập chờn líu lo

Mặt hồ cá nhảy uốn co

Hỏi nhỏ chim hỡi có lò không... Ông.

Cá đành buông thả mình cong

Thướt tha duyên dáng trải lòng muốn trao

Tui nom cũng thấy ngọt ngào

Dương mình bay lượn dạt dào hồn say.

Mong sao mãi đẹp duyên này

Cùng nhau hội ngộ tình dày, nghĩa sâu

Xa nhau dù mấy nhịp cầu

Nhưng tình luôn mãi bền lâu thắm nồng./.

 

KHÚC MƯA MÙA HẠ

 

Xuân đi rồi Mai cũng đành vội vã

Chìm giấc ngủ nuôi mộng ước ngàn xa

Hạt mưa rơi theo ngọn gió la đà

Hồn lắng động mơ nỗi niềm xa ấy

Hạ vô tình để cơn mưa trổi dậy

Giọt bên thềm cất tiếng nhạc bâng quơ

Cá nhảy nhót buông mình thật hững hờ

Súng dương oai khoe mình như muốn tỏ.

Hạ đến rồi công tử nhà đã ló

Khoe sắc màu như muốn ngỏ cùng ai

Sứ nghiêng mình vẻ đẹp nét trang đài

Để hồn ai đắm chìm trong nỗi nhớ !

Tác giả : Nguyễn Hữu Đức

Bình luận

Bài viết liên quan

Đời thường
Sắp xếp lại mùa thương
Khúc sông xưa
Lời ru
Cuộc chiến này

Video clip