Tác giả Nguyễn Thị Dưu: Quê quán: Mỹ Trạch (nay là Bắc Trạch, Quảng Trị); Giáo viên nghỉ hưu; Huy chương Vì sự nghiệp giáo dục
Các tác phẩm đã in: Thơ in chung “Hương sắc Cao Lao” Tuyển tập 2: NXB Thuận Hóa; Tuyển tập 3: NXB Thuận Hóa; Tuyển tập 4: NXB Thuận Hóa
VỀ QUÊ
Ta về thăm lại bến quê
Nồng cay khói bếp – bờ tre rì rào
Lòng thầm ôm những khát khao
Bỏ sau lưng chốn ồn ào bon chen
Nghe trong gió thoảng hương sen
Đường làng vừa lạ vừa quen ngỡ ngàng
Sáo diều vi vút ngân vang
Xôn xao sông nước mơn man quê nhà
Chạm vào cửa cũ mẹ ta
Chân trần áo vá dưa cà năm nao
Thương mùi bồ kết, hương cau
Để người ở lại nát nhàu con tim
Mẹ ơi giờ mẹ trắng tinh
Thơ con mỗi nét mỗi hình thế gian
Mỗi hình một bóng quê làng
Mỗi quê một bóng đò sang đò về
Đò chiều trở lại bến quê
Dùng dằng chưa hết bộn bề mang theo.
NỒNG NÀN
Nồng nàn hoa sữa tháng mười
Thoảng đưa trong gió đất trời hương thơm
Mênh mang nắng trải vàng ươm
Heo may mở lối dẫn đường vào thu
À ơi! Lời của mẹ ru
Chắt chiu năm tháng vắt từ bể dâu
Ướt mềm câu hát đêm thâu
Gió lùa se buốt làm đau núi mòn
Băng ngàn lội suối trèo non
Nuôi con khôn lớn chon von tháng ngày
Thời gian lọt qua kẽ tay
Mồ hôi đẫm ướt vun đầy ước mơ
Cung đàn nối nhịp đường tơ
Ngân nga tấu khúc sóng xô điệp trùng
Tay cầm những sắc phù dung
Cho ta đi đến tận cùng khát khao
Đâu rồi hơi ấm thuở nao?
Cùng nhau nâng bước xôn xao lối về
Tháng mười ai thả bùa mê
Kết thành duyên nợ lời thề mang theo.
MÙA HÈ XÔN XAO
Tháng Năm nắng nám má hồng
Thương cô thôn nữ mưa giông kéo về
Cỏ cây xanh mướt triền đê
Đàn trâu đủng đỉnh đêm hè ngắm sao
Đồng làng vào vụ xôn xao
Máy gặt máy kéo ra vào đường thôn
Sân Nhà văn hóa chiều hôm
Bóng chuyền bóng đá nay còn sân phơi
Lúa soi ánh nắng mặt trời
Mùa vàng đầy ắp người người mừng vui
Sen hồng như gọi như mời
Xa gần ong bướm ghé chơi thăm vườn
Lắc lư chùm vải vàng ươm
Chùng chình hương ổi lừng thơm gọi hè
Râm ran tấu khúc tiếng ve
Phượng hồng rực rỡ đưa hè vào quê.
LÀNG NỦ
Bản làng em đồi nương xanh biếc
Đường quanh co ôm ấp thôn quê
Tiếng khèn ai véo von da diết
Gọi mời nhau phiên chợ cùng về…
Bỗng một ngày xám xịt mây đen
Siêu bão Yagi mưa tuôn xối xả
Nước lũ về trôi cuốn bản làng em
Bao con người vùi sâu đất đá.
Mẹ thiên nhiên đắng cay nghiệt ngã
Phận người như chiếc lá mong manh
Thương quặn lòng xót xa làng Nủ
Vẳng tiếng chim thổn thức đầu cành.
Khoảng trời cao vời vợi trong xanh
Mùa thu hương cốm thơm mát lành
Hồi sinh cuộc sống trên đất mẹ
Làng Nủ trống trường lại vang ngân.



