Chị Trần Ngọc Lan và Mẹ
XA QUÊ - NHỚ MẸ
Xa quê mấy chục năm rồi
Mà sao cứ nhớ cái thời chăn trâu.
Nhớ chiều tháng bảy mưa ngâu
Nhớ nồi khoai luộc canh bầu râu tôm.
Nhớ khi tát nước Cồn vườn
Hói đun, Cồn xã gánh mòn đôi vai
Nhớ ngày thả lưới Đồng sau
Những khi cất tép gió vèo tím da.
Đồng trên làm cỏ tháng ba
Vun khoai dầm đất đầm đìa mồ hôi
Nhớ khi hái củi trên đồi
Lều cù, Đá bạc một thời chiến chinh.
Nhớ ngày tháng chạp rét căm
Vai gầy gánh mạ chân bầm má tê!
Nhớ khi cắt cỏ chân đê
Chăn trâu, chăn ngỗng dầm dề gió sương.
Nhớ sao ngày tháng thân thương
Bên nồi khoai luộc “búng” nhường tau - mi
Nắm cơm cõng củ khoai mì
Nghẹn lòng cha mẹ thầm thì nhường con.
Thoáng chốc mấy chục năm tròn
Cuộc đời dâu bể kẻ còn người đi.
Dòng đời xuôi ngược đẩy đưa
Tim ta khắc dấu lối xưa bấm bùn.
Dẫu vinh hoa chốn đô thành
Không bằng bên mẹ muối vừng cà tương.
Chiều nơi xa - nhớ cố hương
Liêu xiêu bóng đổ nhớ thương mẹ hiền!
Sài gòn 1-8 -2021.