15:18 ICT Thứ hai, 22/01/2018
Cao Lao, Hạ Trạch quê mình, Bốn bề phong cảnh hữu tình nước non

Trí tuệ và cảm xúc Cao Lao»Kho tàng sáng tác

Chùm thơ của bác Nguyễn Văn Tri

Thứ tư - 20/04/2016 06:40
Đăng trong tập Hương Sắc Cao Lao, tập II, do Nhà xuất bản Thuận Hóa ấn hành năm 2015

 

Nguyễn Văn Tri, sinh ngày: 27-7-1943 tại Hạ Trạch, Bố Trạch, Quảng Bình, hiện là Phó Chủ tịch Hội CGC xã Hạ Trạch, Phó Chủ nhiệm CLB Thơ Hương sắc Cao Lao. Thơ in chung: Hương sắc Cao Lao: Tuyển chọn Tập 1, NXB Hội Nhà văn; Tuyển chọn Tập 2, NXB Thuận Hóa

ĐT:  0912512628

 

Suy ngẫm

 

Năm 1911 - Đại tướng ra đời

Năm Bác Hồ xuất dương tìm đường cứu nước

Sấm Trạng Trình hay trời sắp xếp

Mà sao có sự trùng hợp lạ thường!

 

Thế hệ chúng con suy ngẫm chưa tường

Nghĩ tâm linh - nghĩ người đã khuất

Nghĩ và chứng giám những điều có thật:

Bác Hồ xa quê, sinh ra Đại tướng Văn!

 

Cách nhau hơn hai mươi mùa xuân vẹn tròn

Ba mươi mốt năm trở về, vẫn tin người tuổi trẻ

Trao cho Đại tướng toàn quyền mệnh hệ (1)

Thành công rồi, Bác đi xa yên dạ yên lòng.

 

Sự thật làm chúng con nghĩ và mong

Càng nghĩ càng quý Người về tiên tổ

Lịch sử Việt Nam thịnh, suy, đã tỏ

Chắc đời này, thịnh mãi mãi Người ơi.

20-10-2013

 

(1)  Mệnh hệ : Sứ mệnh hệ trọng.

 

 

 

Nơi ấy

           (Tặng các em lớp 7 - Trường Xuân Trạch

Khóa I - 1967-1968)

 

Đã mấy mươi năm thầy không về “Nơi ấy”

Khúc câu ca: “Có lẽ nào anh đã quên em”

Nhớ chiều Trường Sơn, tím bầm kỷ niệm

Thổn thức hoài, ứa lệ khi nhìn lên!

 

Ôi! Đường đá chông chênh cuốc bộ 7-8 năm liền

Sao không nhớ, không thương các em yêu quý

Đời ưu tư, đong đầy tư lự

Phải làm ngơ, như chưa đến bao giờ!

 

Đêm đông trường hoài mộng, ngẩn ngơ

Tiếc cho số phận “không trọn tình vẹn nghĩa”

Chuyện riêng tư, cảm ơn các em cùng chia sẻ

Để nguôi dần những năm tháng “buồn, vui”.

 

Hè đến rồi các em lại gọi thầy

Chần chừ mãi đi hay từ chối

Khe Gát, Ngọn Rào, Vĩnh Sơn nào lạc lối?

Một phần cuộc đời, thầy đã neo lại nơi đây!

 

Kỷ niệm xưa ký ức vơi - đầy!

Thầy trở lại, dù rằng chưa muốn

Hôm nay, giữa khung trời gió lộng

Trên Động Thiên Đường, thầy trò bên nhau.

 

Cảm ơn em, cảm ơn “đồng chí, bạn bầu”

Đã cho thầy đến Động Thiên Đường “Tiên ở”

Ra về rồi lòng nặng lòng nhung nhớ.

Nhớ ai trẻ trung nay đã xế bóng chiều.

 

Chừ cụ ông, cụ bà, cháu nội, cháu ngoại

Nhớ đầu tóc xanh, nay bạc màu sương muối

Nhớ má phúng phính năm xưa

Nay gân guốc, đổi sắc hồng hào.

 

Chỉ còn những cặp mắt rất tươi, rất rạng rỡ năm nao

Cùng trí vững vàng, tâm hồn sáng và sắc

Nhớ mặt bằng mặt, lòng bằng lòng, tay xiết chặt

Và nghẹn ngào, nói ít hiểu nhau nhiều.

 

Thôi! Thầy chân thành cảm ơn các em yêu

Đã giúp thầy trở lại ngày xưa “Nơi ấy”.

 

 

Nét độc đáo

 

Làng tôi xưa văn vật

Nét độc đỏo nhất nhì

Điểm độc đáo đáng ghi:

Dãy nhà thờ các họ.

 

Khi ánh trăng sáng tỏ

Lúc ánh điện diệu kỳ

Đẹp như bức hoành phi

Xếp theo hàng ĐƯỜNG BẢN.

 

Làng chia làm 20 xóm

Xếp như kiểu đô thành

Cửa răm rắp hướngNam

Đây cũng là độc đáo.

 

Đình làng đất cao ráo

Ngoảnh mặt về Hoành Sơn

Soi mình dòng Linh Giang

Uy nghi và trang trọng.

 

Rồi về chuyện thờ phụng

Thì có một không hai

Cao Lao Hạ - Làng tôi

Thờ ông bà gian nhất(1)

 

Đi vào Nam ra Bắc

Thấy họ thờ giữa nhà (2)

Việc phụng sự Ông - Bà

Làng tôi thật đặc biệt.

 

Cái tôi yêu thích nhất

Là lễ tế Cồn Cui

Dù ai xa suốt đời

Vẫn nhớ nét độc đáo.

20-12-2011

 
   

 

(1):  Là gian trên hết:  nhà ngày xưa có 3 gian.

(2);  Thờ giữa nhà: Các nơi khác hầu hết họ đều thờ gian giữa gọi là gian bảy.

 

 

Thương em

         (Nhân ngày đến thắp hương cho Kiều học trũ cũ )

 

Mùa hè năm qua, em đến thăm thầy

Sao hôm nay, em chỉ nhìn không nói?

Đứng trước em, mà lòng đầy đau nhói

Hỡi em! Người học trò quý yêu thương.

 

Thầy nhớ em - Nhớ ngày học ở trường

Tính hiền hòa, hơi rụt rè, ít nói

Rồi chiến tranh: Bom gầm, đạn xối

Em lên đường làm thanh niên xung phong.

 

Đất nước thanh bình, em trở về ruộng đồng

Như bao bạn cùng trang cùng lứa

Cả đời em hết lòng thương con, thương vợ

Nhất là tháng ngày em chăm ốm cho Hoa (1).

 

Cứ tưởng rằng đời vất vảsẽ qua

Vợ khỏe lại và con trưởng thành từng bước

Ai ngờ đâu, cuộc đời đen bạc

Em ra đi, khi vợ em ốm liệt giường

Cảnh gia đình tan tác đau thương

Vợ mất chồng, con mất bố, đàn chim non rả cánh

 

Thầy đến nhà em, một trưa vắng lặng

Trời mùa hè mà lạnh hơn đông

Cảnh cô đơn, Hoa ốm không chồng

Con em nhỏ, chưa biết chào, biết đón.

 

Nhìn căn nhà! Than ôi! Thật đơn giản.

Thầy nghĩ rằng: Tiền của chắc chạy ốm cho Hoa

Thầy xót đau, mặc nước mắt tự chảy nhòa

Để hương hồn em, hiểu nỗi lòng thầy đau đớn.

 

Ờ! Thì đời âu cũng là số phận

Em hãy ngủ yên trong giấc ngủ ngàn thu

Ngủ đi em - ngủ mãi trong thơ thầy ru

Để bớt phần nhọc nhằn khi em sống.

 

Chia ly hương hồn em, vào một chiều cô quạnh

Thầy ra về mà cứ ngoái lại nhìn em

Người học trò - Người bạn –Kiều(2) yêu thương!

Mới hôm nào có ở nhà thầy, nay đã về tiên tổ.

Trưa 18-7-2013

 

 

(1); Hoa: Học trò, vợ Kiều.

(2); Kiều: Học trò

 

 

Lệ Sơn ơi

(Kỷ niệm 50 năm – Chiến thắng sụng  Gianh (28-4-1965-28-4-2015)(1)

 

Đã lâu rồi, tôi trở về Lệ Sơn

Nơi chan chứa tràn đầy kỷ niệm

Nơi ghi đầy cảm xúc - Đầy âu yếm

Nơi: Ngày hai tám, tháng tư, năm sáu lăm

Đã 50 năm rồi - Tôi vẫn nhớ như in

Hải quân Quảng Bình - Trận đầu đánh Mỹ

Trên bầu trời - Một bầy quỷ dữ

Và dòng sông lửa - tàu chiến sĩ: Áo trắng, quần xanh

Thương ơi! Mặt trời đã lặn sau dãy Trường Sơn

Mà bom đạn Mỹ vẫn nổ

Và tàu Hải quân vẫn cháy!

Thương các anh! Chưa từng trải!...

Sức chưa cõn bằng...!

 

Tôi về Lệ Sơn - Sau bao năm ao ước

Thăm lại bến bờ, thăm lại anh chị nuôi

Tình cảm trào dâng - Xúc động bồi hồi

Chị mắng thương: “Tưởng chúng mày quên tao đó”

Gặp lại anh, chị, cùng gia thất thùy mị

Đón chúng tôi như đứa út đi xa

Xưa trẻ trung - Nay cụ ông - cụ bà

Bao kỷ niệm xưa - Tôi đưa về quá khứ

Tôi thật thà - Bộc bạch tâm sự

Cám ơn chị - Giúp bọn em củ sắn - củ khoai

Cảnh giáo sinh sư phạm ăn đói kéo dài

Húp nước canh vào cho căng da dễ khải.

 

Em nhớ nhất là thằng cháu Thái

Cái thằng cưng - Mỗi bận xuống hầm

Thì mặt cháu tái nhợt, môi cháu tím bầm

Em và anh Quế phải bồng nhảy lên

Mặc cho rốc két xối ào ào xuống sông trước mặt

Nhà mình chỉ cách dòng Nan tấc bước

Mà hôm nay em trở lại xa vờn

Bờ đã di dời - Sông đã đổi dạng cỏn con

Những dấu tích xưa - Khắc tim em - Không bao giờ đổi

Ngày chuyển trường - vòng vèo - Lệ Sơn - Ngọn Rào từ Đồng Hới

Xao xuyến chia tay anh - Đi hỏa tuyến, chiến trường

Ngắm hoài dòng sông hiền hòa - Uyển chuyển yêu thương

Nhớ những buổi em xuống tắm sông

Trông và ước ao anh mau về cùng chị

Nhớ những ngày Thái - Thương và bé Kỷ

Cởi trên vai chú Tri, dạo khắp quanh vườn

Nhớ vườn chanh chị nặng trĩu trái bông

Em hái nhiều và ăn nhiều vì quá đói!

 

Chuyện dài - Không - Em không kể nỗi

Chỉ biết mình đã sống ở nơi đây

Có sông, có nước và cả máu tràn đầy

Có anh chị đã giúp bọn em học hành thành đạt.

 

 
   

(1); Ngày 28-4-1965 Tàu Hải quõn của QĐND VN, chiến đấu vớimỏy bay Mỹ từ bến Lệ  Sơn (Tuyên Hóa) đến Cảng Gianh, Quảng Bỡnh.

Tác giả bài viết: Nguyễn Văn Tri

Từ khóa: Hương sắc Cao Lao
Nguyen thuy linh- - 13/03/2017 20:46
Ông Tri dù tuổi đã lớn nhưng lại làm những bài thơ giàu tình cảm, cảm động lòng người
Thanh CLH ở TPHCM- - 20/03/2017 08:24
Tin Buồn mới ngày nào Bác Nguyễn Van Tri thôn 3 xã Ha Trach, Bố Trách, Quảng Bình làm thơ tăng ba con trên trang CLH vẫy ma giờ Bác đã ra đi mai mai cháu xin chia buồn cùng gia quyến cầu cho Bác sớm soêu thoát nơi cỏi vĩnh hằng.
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image