19:52 ICT Thứ hai, 20/08/2018
Cao Lao, Hạ Trạch quê mình, Bốn bề phong cảnh hữu tình nước non

Trí tuệ và cảm xúc Cao Lao»Thơ Haiku

Bóng Hạc

Thứ sáu - 08/01/2016 07:32
Bài viết về cảm nhận thơ Haiku của anh Lưu Văn Quỳnh

 

Thơ Hai ku vốn khó làm. Lại rất khó làm được bài hay. Đặc biệt với người mới tập. Hiện thực trong thơ Haiku thường được cảm nhận trực tiếp trong một khoảnh khắc thực tại qua sự trải nghiệm của chính nhà thơ.

 

Chân lý đó thật đúng, nếu ai biết rõ xuất xứ bài thơ BÓNG HẠC của tác giả Lê Chiêu Phùng.

 

Sáng ra sân, mấy thầy trò đàm đạo văn chương, thế sự. Ánh nắng hiếm hoi của buổi sáng cuối Đông bừng lên. Chiếu xuống. Xiên qua vách đá của hòn non bộ trước cửa nhà tôi, vô tình tạo nên hình chim Hạc đang ẩn mình bên vách đá. Lê Chiêu Phùng: Ôi lên một tiếng rồi chạy vào lấy máy…Phút chốc có một tác phẩm ảnh tuyệt đẹp khi “chim Hạc” chưa kịp “bay về chốn bồng lai” theo sự chuyển dịch của ánh nắng mặt trời.

 

 

  

 

Cũng chưa có gì để nói cho dù ảnh rất đẹp, rất sống động. Điều bất ngờ chính là trong cái khoảnh khắc trực giác đó nhưng với sự trãi nghiệm và tinh tế của môt nhà báo lâu năm trong cùng một lúc anh có liền 2 tác phẩm: Ảnh và Thơ. Nâng máy kiểm tra, Lê Chiêu Phùng reo lên: Đẹp quá. Ngưng lại trong giây lát, anh tiếp:

 

Tôi còn nẩy ra được cả tứ của bài thơ Haiku nữa đấy. Nói rồi anh đọc luôn:

 

NẮNG ĐÔNG

BÓNG HẠC ẨN MÌNH

VÁCH ĐÁ

 

Ngắm kỹ bức ảnh. Đọc lại bài thơ tôi chỉ biết thốt lên: Thật tuyệt vời.

 

Ảnh thì chỉ trong khoảnh khắc chộp được mà ngoài bóng Hạc rõ nét: Từ hình hài, dáng vẻ đến cả màu sắc của lông; còn có cả cá vàng lượn lờ trong bể nước sóng sánh như mật ong. Cái ánh vàng của mặt trời vừa dát xuống. Đặc biệt, 2 vòng tròn sóng lan tỏa từ giọt nước chắt ra qua kẽ đá rơi xuống in đậm dấu ấn “SẮC SẮC, KHÔNG KHÔNG” của Phật giáo Thiền Tông. Có lẽ chính cái ý vị Thiền Sư đó đã gợi tứ cho bài thơ Haiku “nhỏ xinh như cánh bướm” của Lê Chiêu Phùng phát lộ?

 

Bài thơ chỉ 8 từ mà đủ cả thời gian, không gian, cảnh vật, tình người…Nhưng vẽ đẹp của nó không chỉ dừng ở bức tranh tả thực. Ý nghĩa còn sâu xa, phong phú hơn nhiều từ những khoảng trống tác giả đã gợi ra, mặc sức cho người đọc tha hồ suy tưởng…

 

BÓNG HẠC ẨN MÌNH/ VÁCH ĐÁ là một loạt những ẩn dụ mang nét đẹp của văn hóa Phương Đông. BÓNG HẠC, biểu tượng của tuổi già, trường cựu, của sự an nhiên tự tại của các bậc hiền nhân. Giờ đây, BÓNG HẠC đang ẨN MÌNH VÁCH ĐÁ, phải chăng là hình ảnh các bậc hiền nhân đang cố thu mình lại trong cốt cách của những nhà hiền triết. Ung dung nhàn tản giữa mây trời?

 

 

Trong cuộc sống xô bồ, gấp gáp hôm nay, ngắm kỹ bức ảnh và đọc lại bài thơ:

 

NẮNG ĐÔNG

BÓNG HẠC ẨN MÌNH

VÁCH ĐÁ

 

thấy lòng mình nhẹ nhàng, thanh thản lạị

 

TP Hải Dương, Xuân 2016.

Tác giả bài viết: Lưu Văn Quỳnh

Từ khóa: Lưu Văn Quỳnh
HAiku- - 08/01/2016 14:13
Bài viết hay,
Lưu Văn Quỳnh
trải lòng
Chim hạc bay cao
Nguyễn Thị Thu Hà- - 08/01/2016 15:13
Bài Bóng Hạc của anh Lưu Văn Quỳnh quá xuất sắc, quá hay. Nhân đây xin được góp thêm một bài thơ Haiku:
CỞI BỚT ÁO
CÂY GIÀ LỘT VÕ
SỰ SỐNG NẪY MẦM
Nguyễn Thị Hằng- - 08/01/2016 15:56
Xin được góp vui câu thơ Haiku
Nhà rộng
lòng mở
mời Thầy mãi mới về
Nguyễn Thị Hằng- - 08/01/2016 16:04
Tôi có đánh máy nhầm, xin đính chính lại:
Nhà rộng
lòng mở
mời mãi Thầy mới về
Đặng Văn Quang- - 08/01/2016 18:48
Từ thành phố Ninh Bình xa xôi, tôi nghe tin "Bóng hạc ẩn mình vách đá" ở thành phố Hải Dương. Vượt quãng đường trên 100 km để được "đích mục sở thị" vì sợ Hạc bay mất... May nhờ có phần mềm HERE Maps chỉ đường tôi đã kịp thời có mặt tại 38 Đinh Tiên Hoàng TP Hải Dương không chậm trễ (nhà thầy Lưu Văn Quỳnh)...
Nhưng thôi rồi, Bóng Hạc đã xe mây về cõi Phật mất rồi, chỉ còn lại bài thơ này của Lê Chiêu Phùng với lời bình không biết nói thêm gì nữa của thầy giáo dạy Văn Lưu Văn Quỳnh.
Mặc dầu tôi biết bài thơ này, hình ảnh này đã có ý kiến "Thẩm định" của "ông tổ" thơ Hai ku Việt (đang có mặt lúc đó) Giáo sư Lưu Đức Trung , nhưng tôi vẫn bạo gan nói rọc thêm mấy điều sau:

Nắng đông, Bóng Hạc là hai hình ảnh hiếm hoi hư hư, thực thực, mỏng manh dễ mất, dễ tan biến, lại đặt trong khung cảnh “Vách đá” là hình ảnh trường tồn Vĩnh cửu, hai sự vật hiện tượng đó đối lập nhau. Chính điều này tạo nên "triết lý" của cuộc đời. Như chúng ta biết, tên tuổi, hình ảnh, bóng dáng, công danh, nhân cách… của mỗi một con người nó cũng được ví như bóng Hạc, nắng đông mỏng manh trước sự xoay vần muôn trùng của vũ trụ, chẳng là gì khi ta chỉ là một kẻ tầm thường. Để được trường tồn, lưu danh sánh với vách đá kia phải là người để lại cho đời tiếng thơm muôn thuở. Và, đạt được điều đó rồi thì nó cũng trường tồn như vách đá kia: “Trăm năm bia đá thì mòn, ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ”. Thậm chí đá cũng thua nhân cách của con người…
Nhân vô thập toàn, con người không ai hoàn hảo cả, nhưng không có nghĩa ai cũng tầm thường, trong mỗi con người đều có một phần của sự“hoàn hảo”. Triết lý cuộc đời ở đây là câu hỏi: Ta có gì trong cuộc đời này?
Ví như, Ông già Haiku đó đã mang niềm vui mới cho Caolaoha.com. Người cũ, thơ mới, trí tuệ rạng ngời, đang ẩn mình vách đá đó.
Thơ hay, bình cũng rất hay, hình cũng rất ấn tượng, cảm ơn mọi người.
1, 2, 3, 4  Trang sau
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image