23:21 ICT Thứ tư, 22/11/2017
Cao Lao, Hạ Trạch quê mình, Bốn bề phong cảnh hữu tình nước non

Trí tuệ và cảm xúc Cao Lao»Viết về Cao Lao»Thơ

Làng tôi Cao Lao Hạ

Thứ sáu - 10/11/2017 09:45
Những vần thơ của các con em làng Cao Lao Hạ do anh anh Nguyễn Hữu Đức tập hợp

 

CHUYỆN QUÊ XƯA

Lê Văn Phương (Cao Lao Hạ Rừng Hoang)


Có một làng quê xưa

Con trai và con gái

Giữa mùa đông tê tái

Đi chăn trâu ngoài đồng.


Cùng nhau đốt lửa hồng

Xua đi cơn giá lạnh

Con gái cười đỏng đảnh

Len lén nhìn con trai.


Rồi có những sớm mai

Rủ nhau đi cắt cỏ

Trời rạng đông ửng đỏ

Nhuộm làn sương long lanh.


Con trai đòi làm anh

Con gái đòi làm chị

Trời cũng không thiên vị

Nên chẳng ai nhường ai.


Con gái mến con trai

Khi con trai cho ổi

Cũng nhiều khi giận dỗi

Bị nhát ma ban trưa.


Rồi những lần tắm mưa

Con trai và con gái

Cùng vô tư thoải mái

Trần truồng như ban sơ.


Nhớ lại thủơ còn thơ

Con gái cười bẽn lẽn

Nhìn con trai e thẹn

Thế là thiếu nữ rồi.


Chiều ngang qua lưng đồi

Ngắt một cành hoa tím

Nụ hoa cười chúm chím

Tặng em tình trắng trong.


Bây giờ lại mùa đông

Một mùa đông đã cũ

Nơi chiến trường quân ngũ

Lòng nhớ em chơi vơi.


Giọt nước mắt đầy vơi

Nơi quê nhà đất mẹ

Cũng người em gái trẻ

Nhớ người yêu chiến trường.


Giờ đi khắp nẻo đường

Tình cũng xa mãi mãi

Kỷ niệm thời sống lại

Trong ánh nhìn đăm chiêu.

 

 

NHỚ NGÀY XƯA

Lê Quang Quý



Và làng quê hôm nay

Con trai và con gái

Vừa lớn đã khăn gói

Tỏa muôn phương kiếm nghề


Cánh đồng mỗi chiều về

Vắng đàn bò rong ruổi

Mấy chú trẻ nhàn rỗi

Tụ tập vui cùng nhau


Rồi mùa đông qua mau

Xuân tràn về xóm ngõ

Từng đôi thêm mấy nhỏ

Lại về rộn làng quê

 

 

 TRỐNG VẮNG

Đặng Văn Quang


Người ngày thơ đâu rồi

Đã bay đi muôn nẻo

Để đồng khô cỏ héo

Trống vắng những chiều quê


Nắng vẫn vàng triền đê

Mây quấn hòn Đá bạc

Dốc oằn thông vẫn hát

Lúa đồng cửa vẫn vờn.


Nhớ lắm câu giận hờn

Của một người con gái

Những chiều đông tê tái

Cùng bứt lác đồng Đuồi.


Thời gian mãi trôi xuôi

Đời người không dừng đợi

Dẫu lang bạt muôn lối

Vẫn nhớ ngày xưa ơi...

 

THẬT NHƯ ĐẾM

Nguyễn Hữu Đức


Rồi tuổi thơ qua mau

Mỗi người đi một ngã 

Ả Đốc Ẻ, Hà thành 

Eng Đái Nhỏ vô Huế 


Ngày tháng cứ như thế 

Giống con tảo xoay vần 

Hết đông lại sang xuân 

Hạn hán đến lụt lội. 


Ngài Kẹ Hạ quê miềng 

Cứ thiệt thà chân chất 

Có một không nói hai 

Quanh năm tròn vành vạnh. 


Ước một lần gặp lại 

Răng thấy khó qúa trời 

Thôi đành mượn đôi lời 

Giải bày cùng Eng, Ả.

 

MƠ ƯỚC NGÀY XƯA

Lê Thế Phượng


Răng chừ lên phố xá

Cho dắn gựi đôi lời

Kẻ Hạ dà miềng ơi

Dù đi mâu cụng dớ...


Thời rèo trâu bất cỏ

Thời khuôi éo côi thiềng

Đi cụi lọi đòn triêng

Đi mần đôồng địa cắm


Nguồi phà xe diều lắm

Chặt mía tới bán tề

Trước mương nác vậc về

Thấc đêm đi lấy nác


Triều ni nghe dốn dác

Màn ạnh rộng mới về

Eng Mót thông báo nghe

A lô mời đồng chí.. (*)


Bựa liên huôn văn nghệ

Có cạ đánh đàn bầu

- Ngài đằm mâu? ợ mâu?

- Cùa quê nguồi Hà Nội! (**)


Côi đàng côi đi tới

Đưới đàng đưới cụng lên

Chưa mần lại sân đình

Diện trước dà ung Khuốc


Nghe nói mô xóm trước

Eng Rào Con chất chòe

Tấm côn đi để khoe

Chặp eng Phương trập được 


Eng Chệc Con hài hước

Tủm tỉm nói chọc cười

Gái gái với trai trai

Mần mau đi tui cấy...!!!



(*): Eng Mót hay thông báo phim màn ạnh rộng: "Tối hôm nay vào lúc mười chín giờ ba mươi trân trọng kính mời đồng bào, đồng chí và các bạn đến tại sân vận động xã Hạ Trạch để đón xem bộ phim đặc biệt được mang tên......".
(**): Em gì cháu eng Quang Loi, eng Nguyễn Trung về diện đàn bầu.


TỰ KHEN

Đặng Văn Quang

 
Ôi chà ngài Kẻ hạ

Mần thơ đạ quá trời

Đọọc nghe sướng quá thôi

Đi đàu mô cụng dớ


Tài chi mà tài rứa

Ai cũng mần được thơ

Bọ mạ nỏ bày mô

Chặng qua là họọc mót

 

NGHE ĐỜN BÙ QUANG LỢI

Nguyễn Hữu Đức


Eng Thế Phượng có nghe 

Tiếng đờn bù Cuông Lợi

Ngài Kẹ Hạ dà miềng 

Tiếng đờn nghe thánh thót.

 
Mần mấy ả Rẫy côi 

Cầm đòn treng ngồi trước 

Mấy O ở đưới Vực 

Cũng vội vả treng đằm.


Chổ eng Đặng Văn Quang 

Ỷ thế miềng to lớn

Ra treng cả một vùng 

Cho mấy iêm xóm chín.


Eng Đình Hùng gầy tóm 

Đứng lấp ló phía sau 

Mà nọ dám vô treng 

Nên đành ngồi sau chót.


Sau mật chặp nắn nót 

Cuông Lợi mới đánh bài 

Cuổng Bình quê ta ơi 

Nghe răng mà da diết.

 

XÚC CẢM

Lê Quang Quý

 

Ngài Cao Lao khổ rứa

Cái ăn kiếm từng bửa

Nước ngọt cất vô lu

Nắng cháy rát cả khu

Lụt nhà ngập ngang phản

 

Rứa mà trí sán lãn

Đỗ ông cống ông nghè

Làm giỏi đủ mọi nghề

Có nhà to nhà nậy


Xóm mô như xóm nấy

Đều lắm ngài làm quan

Giỏi cả võ lẫn văn

Sáo, đàn tiếng đồn khắp


Hai mươi xóm thẳng tắp

Giữ mỹ tục thuần phong

Trước làng thờ tổ tông

Đình to Thần Hoàng ngự


Nhắc nhau để ghi nhớ

Nhờ dày đức tổ tông

Nhờ thế núi thế sông

Địa linh sinh nhân kiệt

 


CẢM XÚC THÁNG MƯỜI

Lê Quang Nhân

 

Có ai về với tôi

Cùng tháng mười êm ả

Mùa thu thay sắc lá

Mưa dăng kín đường làng


Bảo nổi nhớ miên màn

Lời thơ còn bỏ ngỏ

Những sắc màu còn đó

Âm Thanh rộn lòng người


Ta về với tháng mười

Mùa lúa vàng trỉu hạt

Câu dân ca em hát

Hương cốm nồng xốn xăng

 

 

LÀNG QUÊ YÊU DẤU

Nguyễn Hữu Đức

 
Em sẽ về cùng anh

Làng Hạ vào đầu đông

Lúa mùa vừa gặt xong 

Còn thơm mùi rạ mới 


Xung quanh bếp lửa hồng 

Mẹ ngồi rang cốm dẹp

Bầy cháu nhỏ xúm xít 

Mẹ kể chuyện ngày xưa 


Những năm thời bao cấp

Lúa về kho hơp tác

Cũng bếp lửa này đây

Mà bốn bề vắng ngắt


Cha vác cuốc ra đồng

Mẹ khom lưng nhổ mả 

Mà bụng đói thắt lòng

Thèm một bát cháo không

Cho chân Cha đỡ mỏi

 

Thời gian ôi thời gian 

Cứ thế trôi nhanh qúa 

Ngoảnh lại mấy chục năm 

Muốn bù đắp cho Mẹ 

Muốn phụng dưỡng cho Cha 

Không còn đâu cơ hội

Cha về nơi chín suối

Mẹ an nghỉ thiên đường 

Chỉ còn nhớ với thương 


Hôm nay về theo anh 

Mang biết bao kỷ niệm 

Lòng tràn đầy xao xuyến

Sự thay đổi từng ngày 

Làng quê mình yêu dấu.

 


TÂM TƯ NGÀY LŨ

Đỗ Hoa Phương


Có chi mô chị ơi

Nước đầy nước lại vơi

Chỉ thương đời xa xứ

Nhớ quê đắng cả lời...


Cánh cò chao đồng cửa

Nước mấp mé cửa sau

Mạ hối con mau mau

Đê sau rào đã lở...


Nước tràn qua song cửa

Dập dềnh thúng, mủng, nồi

Lúa khoai ướt nhẹp rồi

Lợn kêu, gà nhao nhác...


Lụt ngày xưa xơ xác

Mình mẹ ta chống chèo

Nay trong cảnh cheo leo

Có muôn người bên cạnh.


Thương quê mình bất tận

Nắng đổ lại mưa nguồn

Chẳng thể nào lớn khôn

Con cháu đành xa xứ.

 

NGÁ MỒM

Đỗ Hoa Phượng

 

Ngá mồm iêm xin tiếp

Nác trọt vế nác bàu

Nác trọt hấng vô thau

Nác bàu cất tlrong giại


Khuôi bằm vế khuôi lát

Khô khén cất vô chum

Đừng giác nốống lung tung

Thằng Đái con ăn sôống


Khi đi sương nác uống

Dớ bất mấy lá tlre

Thả côi mặt hấn che

Cho nác hấn khỏi dóc


Đi củi chặt đòn xóc

Dớ chặt cơn cuống tàu

Khi bó củi phải tlrau

Dàn lưng cho thiệt khéo


Tát khau đôi phải kéo

Tay trước nặng hơn sau

Cặng trước dún thiệt mau

Chúc khu là đổ nác


Mắc xương hom thề khạc

Cá mau đâm thề rồi

Mật chặp hấn hết thôi

Đừng la trời, kêu bọ

Tác giả bài viết: Ban biên tập

Từ khóa: Ban biên tập
VAN NGUYEN- - 10/11/2017 10:35
QUÊ TÔI
Quê ơi hai tiếng vấn vương
Nhớ chùm khế ngọt con mương lượn vòng.
Cánh đồng lúa tốt chờ mong
Ao tôm mùa lũ bềnh bồng trong tôi.
Mấy lời chưa nói tình trôi
Quê hương đọng lại mồ hôi ráng chiều !
Con đò, bến nước... đăm chiêu
Tình quê lòng mẹ bao nhiêu mỹ miều.
Làng Hạ- - 11/11/2017 21:26
Có eng/iêm nào thống kê xem làng mình có bao nhiêu nhà thơ không nhỉ. Phải công nhận là bà con mình lạc quan thật,hoàn cành nào cũng có thơ. Mà thơ hay nữa chứ.
Anh Đức tiếp tục sưu tầm thêm nữa nhé anh
Lê Chiêu Chung- - 11/11/2017 22:21
Ngày xưa có ông thầy địa lý xem địa thế phong thuỷ làng miềng rồi nói: Cửu khúc long khê nhập Minh đường, văn chương bất tuyệt. Nghĩa là dòng Cửu khúc long khê chảy về trước mặt thi văn thơ không Bảo giờ hết, ngài Kẻ Hạ ai cũng biết viết văn làm thơ cả. Thơ hôm ni quá hay , hay đến nỗi không phải ai cũng hiểu hết được.
Nguyễn Hữu Đức- - 12/11/2017 07:31
Cám ơn những tình cảm thân thương của bà con dà miềng "Cao Lao Hạ) đã có những lời hay, ý đẹp. Tui sẽ cố gắng thêm.
Quy Thai- - 12/11/2017 07:40
Bà con thân mền.
Trên đây là chùm thơ viết họa theo cảm hứng bài CHUYỆN QUÊ XƯA của LÊ VĂN PHƯƠNG đăng trên FB vì thế nên hầu như các bài đều ngẫu hứng , mộc mạc chưa trau chuốt nhưng văn phong rất " VÈ CAO LAO".Vậy nên mời bà con ta cứ tiếp tục nối mạch.
1, 2  Trang sau
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin cũ hơn

 
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image