21:46 ICT Chủ nhật, 22/07/2018
Cao Lao, Hạ Trạch quê mình, Bốn bề phong cảnh hữu tình nước non

Người Cao Lao Hạ»Quân sự

Thăm Thiếu tướng Lưu Dương

Thứ tư - 23/09/2015 16:34
Thông tin hiện tại về Thiếu tướng Lưu Dương, người con làng ưu tú của Cao Lao Hạ sau lần thăm ông gần đây của anh Nguyễn Xuân Văn

 

Chủ nhật, ngày 20 tháng 9 năm 2015 chúng tôi đến thăm Thiếu tướng Lưu Dương (Ba Lưu Dương) người làng Cao Lao Hạ, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình, nguyên là chỉ huy trong ngành quân giới B2 tham gia chiến dịch giải phóng miền Nam.Hiện ông Lưu Dương đang nằm điều trị tại Bệnh viện Thống Nhất, TP Hồ Chí Minh.

 

Qua tìm hiểu một số bà con trong dòng họ Lưu Văn làng Cao Lao tại khu vực miền Nam thì được biết Thiếu tướng Lưu Dương sinh năm 1925 tại làng Cao Lao hạ. Năm 1943 Ông lên đường nhập ngũ và tham gia trong đoàn quân Nam tiến. Trong 2 cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc, Thiếu tướng Lưu Dương đã trải qua nhiều chức vụ chỉ huy trong nhiều đơn vị khác nhau.  Năm 1979, Ông được cử làm đại diện Tổng cục Kỹ thuật VN tại Campuchia. Năm 1985 ông Lưu Dương được phong quân hàm Thiếu tướng (không phải năm 1975 như một số bài báo đưa tin). Đến năm 1990 thì Ông được nghỉ hưu và sinh sống cùng vợ con tại số nhà 80 đường Núi Thành, P,13, Q. Tân Bình. Một thời gian sau đó, gia đình chuyển về số 361, đường Nguyễn Thái Bình, phường 12, Q.Tân Bình (TP. HCM) cho đến nay.

 

Thiếu tướng Lưu Dương năm 2010 –

Nguồn: Báo Nông nghiệp Việt Nam, PV Minh Sáng

 

Khi đến phòng bệnh Ông đang nằm, chúng tôi thực sự hết sức bất ngờ. Theo hướng dẫn của nhân viên y tế trực, tôi đến phòng thì gặp một người phụ nữ khoảng 35 tuổi nói tiếng miền Tây. “Chúng tôi xin vào thăm ông Dương”. - Chị này hỏi: các anh là ai và ở đâu đến thăm? - Tôi là người bà con cùng quê Hạ Trạch, Quảng Bình, nghe tin ông bệnh nặng nên tìm đến thăm. Khi nghe giới thiệu xong chị này mời vào. Nhìn vào giường bệnh, thấy Ông nằm và kêu la vì đau, hai cánh tay cẳng chân phải buộc vào thành giường để ông không dùng tay gỡ các ống truyền thức ăn, ống thông tiểu. Chúng tôi gọi: Ông Dương ơi, chúng con người Cao Lao đến thăm ông này. Nghe tiếng gọi ông yên lặng nhưng không trả lời cũng không nói được gì còn đôi mắt cũng không mở được. Quay qua người phụ nữ hỏi xem mối quan hệ như thế nào và bệnh tật của Ông thì người này cho biết: Quê miền Tây, được thuê chăm sóc người bệnh trong viện. Cô ấy cũng không quen biết gì từ trước mà những người trong bênh viện giới chăm sóc bệnh nhân chứ không biết ông bệnh gì, từ lúc nào.

 

 Khi chúng tôi đang hỏi chuyện thì có một Bác sĩ nữ đi vào phòng bệnh hỏi: Ai là người nhà và ai là người đã chăm sóc Ông tại gia đình? Câu trả lời là không có ai ở đây và không biết. Bác sĩ này nói tiếp: Khi nào có người nhà đến thì bảo sang gặp tôi. Trong khi đó Bệnh viện Thống Nhất và nhà Ông Dương cách nhau khoảng trên dưới 1km.

 

 Trong tình huống như thế, chúng tôi không biết tìm hiểu và hỏi thăm gì được nhiều hơn nên chào Ông và cô nuôi bệnh ra về. Trên đường xuống tầng trệt (Ông Dương nằm lầu 4) ra lấy xe trong lòng tôi day dứt và suy nghỉ mãi. Tại sao một vị Tướng, một cán bộ cao cấp với điều kiện không khó khăn lắm (có thể nói là khá) lại nằm viện ttrong tình cảnh thế này? Không về ngay mà tôi ngồi lại ghế đá và tự đặt ra nhiều câu hỏi nhưng không có người trả lời. Nhìn vào phòng bệnh không thấy một hình ảnh dấu tích nào của người thân đến chăm sóc, cũng không thấy hình ảnh, vật dụng hay phẩm vật gì của gia đình cũng như khách thăm viếng … Phòng bệnh lạnh lẽo, trống vắng (so với các phòng bệnh khác) trong khu cán bộ Trung cao cấp….

 

Thiếu tướng Lưu Dương đang nằm tại Bệnh viện Thống nhất, TP HCM

 

 Ngồi khoảng hơn 30 phút, tôi không đành lòng về mà quay trở lại phòng bệnh của Ông Dương. Lúc này trong phòng Ông xuất hiện thêm 1 người phụ nữ khoảng 40 tuổi. Trao đổi tìm hiểu một lúc thì biết thêm chị này cũng là người giúp việc tại gia đình trong gia đình Ông Dương (gia đình chị Thúy) và không cung cấp được gì thêm. Lúc này chúng tôi dùng điện thoại để ghi lại hình ảnh nhưng chị nuôi bệnh không muốn còn chị giúp việc nói tùy các anh.

 

Năm 1996, tôi đã có dịp ghé thăm gia đình Thiếu tướng Lưu Dương tại P,13, Q. Tân Bình. Năm 2004 bà Nguyễn Thị Xuân Ba – vợ ông Dương khi qua đời tại số 361, đường Nguyễn Thái Bình, phường 12, Q.Tân Bình (TP. HCM) chúng tôi cũng đến thăm viếng. Ông bà chỉ có một người con trai duy nhất là anh Lưu Quang Đạo tuổi khoảng 50. Anh Đạo bị khuyết tật từ lúc sơ sinh, khả năng nhận thức và điều khiển hành bị hạn chế rất nhiều chủ yếu nhờ sự trợ giúp, phát âm cũng thế. Qua một số lần được đến thăm gia đình và thấy tình cảnh của Ông khi vào viện như thế nên tìm hiểu thêm về hoàn cảnh thực tại thì được biết. Vài năm gần đây, Ông và anh Đạo đang sinh sống cùng với gia đình chị Thúy anh Chiến nhà đối diện với nhà Ông Dương trên đường Nguyễn Thái Bình. Chị Thúy là cháu gọi bà Nguyễn Thị Xuân Ba – vợ ông Dương là dì ruột (mẹ chị Thúy là em bà Xuân Ba). Anh Chiến chồng chị Thúy nguyên trước đây là lái xe của đơn vị Ông Dương. Trong một lần chở Ông về thăm quê vợ nên đã làm quen giới thiệu sau đó nên duyên với chị Thúy. Nhà ông Dương đang dùng cho thuê và giao cho vợ chồng chị Thúy quản lý … Vì đây là vấn đề tế nhị và chuyện riêng tư nên chúng tôi không tìm hiểu hỏi thêm gì và không tiện nêu ra đây.

 

Thiếu tướng Lưu Dương cùng con trai là anh Lưu Quang Đạo

Năm 2010 - Nguồn: Báo Nông nghiệp Việt Nam, PV Minh Sáng

 

Thực sự vì nghĩa tình Cao Lao, vì những trăn trỡ đối với một vị Tướng, một người con ưu tú của quê hương Cao Lao Hạ đã trải qua 3 cuộc kháng chiến và làm nghĩa vụ quốc tế trên đất nước bạn nên tôi viết ra điều này. Qua bài viết với mong muốn cung cấp một số thông tin để bà con ở quê hương cũng như trong khu vực Đông Nam bộ, những đồng đội của Ông biết và chia sẻ với gia đình ông Dương.

 

Ngay sau khi rời bệnh viện về nhà, tôi đã viết bài này. Tuy nhiên tôi không gửi ngay cho trang tin caolaoha.com vì có điều gì đó làm tôi phân vân. Vì thế, nói lên điều này có gì thiếu sót, chưa thuận tình nêu trong bài viết kính mong bà con cô bác, bạn đọc lượng thứ bỏ qua và góp ý thêm. Hiện tại Thiếu tướng Lưu Dương đang nằm tại phòng bệnh số 507, lầu 4, Bệnh viện Thống Nhất, TP Hồ Chí Minh.

 

Bình Dương, ngày 20 tháng 9 năm 2015

Tác giả bài viết: Nguyễn Xuân Văn

Từ khóa: Nguyễn Xuân Văn
Quê nhà- - 27/09/2015 23:12
Cảm ơn anh Văn về những thông tin liên quan đến Vị tướng - người con ưu tú của quê hương Caolao. Một vị tướng đi qua hai cuộc kháng chiến liệt oanh. Ông là Tướng trận mạc, ko phải Tướng bây giờ...Đúng ra ông phải được sự quan tâm tốt hơn từ phía các cấp, các ngành và từ các tổ chức, các cá nhân khác...Điều gì sẽ làm cho ông có được sự quan tâm tốt hơn đúng với sự cống hiến, hy sinh của ông, trong khi ông có mỗi người con trai duy nhất thì lại bị ảnh hưởng chất độc màu da cam? Mong rằng, chính quyền Địa phương, các thành viên trong dòng họ của ông, và tất cả chúng ta - những người có những điều kiện có thể của mình cùng chung tay, kêo gọi, chia sẻ thông tin này đến những cơ quan, tổ chức có thẩm quyền được biết để có những chính sách giúp cho ông có những điều kiện phù hợp với công lao cống hiến của ông.
Đặng Văn Quang- - 28/09/2015 10:01
Xin được chia sẻ với hoàn cảnh của ông, một vị tướng trong 4 vị tướng lừng danh của làng Cao lao hạ mà thế hệ con cháu như chúng tôi rất tự hào. Quả thật mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, rất thương cảm với hoàn cảnh của ông. Chế độ chính sách có thể bù đắp, khắc phục nhưng gia cảnh riêng thì quả là khó, chắc chắn điều kiện kinh tế ông không thiếu, nhưng sự ân cần chăm sóc thì quả là khó. Theo tôi, nên thông tin đến chính quyền cơ sở nơi ông cư trú, đến bộ phận chính sách thuộc thành đội TPHCM... để có phương án giúp đỡ. Mặt khác, họ hàng thân thích nên biết để quan tâm, không thể để ông cô đơn trong lúc này...Bởi ông là người có công lớn với đất nước, nhưng thiệt thòi cũng rất lớn trong hoàn cảnh sống riêng.
Cảm ơn bài viết của anh Văn, chắc anh cũng rất trăn trở lắm khi viết những dòng này. Anh có biết ông Họ Lưu gì không, trong đó có ai thuộc dòng họ của ông không? nên kết nối, thông tin cho họ để có sự đùm bọc, giúp đỡ.
Trân trọng cảm ơn anh, chúc anh và GĐ khỏe luôn có những bài viết, những thông tin mới về bà con quê mình.
Trân trọng!
Đặng Văn Quang
Tuổi trẻ làng- - 29/09/2015 09:19
Tôi rất đồng tình ý kiến của anh Quê nhà và anh Đặng Văn Quang. Tôi cứ thắc mắc mãi là vì sao Vị Tướng oai hùng trong hai cuộc chiến tranh kinh khủng của mọi thời đại... ;lại ko được chăm sóc chu đáo trong những ngày tháng đau yếu như một vị "tá" bình thường chứ chưa nói đến ông là một Vị Tướng chiến trận thực sự. Tôi cho rằng, vì nhiều lý do nào đó mà các cấp , các ngành sơ suất quên để ý đến ông, thì Chính quyền địa phương - nơi ông sinh ra, và cùng với dòng họ của ông nơi quê nhà cần có sự hỗ trợ, lên tiếng ...để trả lại cái giá trị thật của một Vị Tướng - người con ưu tú của quê hương Caolaoha.
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image