03:26 ICT Thứ tư, 24/10/2018
Cao Lao, Hạ Trạch quê mình, Bốn bề phong cảnh hữu tình nước non

Trí tuệ và cảm xúc Cao Lao»Viết về Cao Lao

Chùm thơ của Đỗ Hoa Phương

Thứ hai - 04/04/2016 19:40
Chùm thơ viết về Hạ Trạch với giọng điệu vui vẻ, nhí nhảnh của Đỗ Hoa Phương

 

VỀ HẠ TRẠCH ĐI ANH

 

Về Hạ trạch đi anh
Cho em theo về với
Nơi ngày xưa mong đợi
Nơi chốn xưa ngóng chờ.


Về Hạ trạch đi anh
Nơi mẹ cha một thuở
Xoay lưng trần trăn trở
Nuôi một bầy con thơ.

Về Hạ trạch đi anh
Nắng Cồn cui vẫn đổ
Nước giếng Kiệt vẫn xanh
Đầu xóm em chờ anh.

Về Hạ trạch đi anh
Hái củi triêng củi gióng
Bứt rèng rèng côi đôộng
Bắt chắc khé sau Hà.

Khoai Cửa thành vẫn bột
Ló đồng Cửa vẫn xanh
Hàu mát ngọt cửa Gianh
Gió Dốc oằn vẫn thổi.

Ôi Hạ trạch yêu dấu
Nơi neo giữ hồn tôi
Dẫu đi suốt trăm nơi
Vẫn nhớ về chốn cũ.

 

Về Hạ trạch đi anh…

 

 

 

NẾU MỘT MAI EM KHÔNG CÒN LÀ EM NỮA

 

Nếu một mai em không còn là em nữa
Anh có buồn khi mọi thứ đã mờ phai
Dấu tích xưa chỉ còn trong kỷ niệm
Hỏi anh còn mơ năm tháng rộng dài?

Nếu một mai em không còn là em nữa
Lối cũ, bến xưa liệu có đong đầy
Bao hẹn ước của một thời nông nỗi
Liệu còn nơi anh hình bóng của em đây?

Nếu một mai em không còn là em nữa
Vũ trụ bao la, thăm thẳm êm đềm 
Biết tìm nơi đâu trong phai búc cõi ảo
Bóng hình em trong muôn triệu ních nêm.

Nếu một mai em không phải người quê Hạ
Nơi chốn bùn lầy lam lũ khi xưa
Dấu dép còn in, bóng hình còn ẩn.
Anh có buồn khi kết bạn với người thừa?

Nếu một mai, em không là Hoa hậu
Chỉ là người bình dị chốn dương gian
Xin anh đừng tặc lưỡi thở than
Bởi trần gian đâu có nhiều Hoa hậu.

 

Chỉ xin anh một điều anh nhé
Anh có về làng Hạ với em không?

 

Tác giả bài viết: Đỗ Hoa Phượng

Nguồn tin: https://www.facebook.com/profile.php?id=100011359288826&sk=wall

Từ khóa: Đỗ Hoa Phượng
Quê nhà- - 04/04/2016 20:34
Qua Caolaoha.com, độc giả được biết thêm một Nhà thơ trẻ với những kỷ niệm xưa mà những người U50, U60...dù đi đâu, ở đâu cũng không bao giờ quên...
“…Ôi Hạ Trạch yêu dấu
Nơi neo giữ hồn tôi
Dẫu đi suốt trăm nơi
Vẫn nhớ về chốn cũ.”

“…Nếu một mai, em không là Hoa hậu
Chỉ là người bình dị chốn dương gian”
Anh không gì mà phải thở than
Bởi với anh, em mãi là Hoa hậu
tuan65kt- - 08/04/2016 01:04
Với bài thơ "VỀ HẠ TRẠCH ĐI ANH" da diết mời gọi bao nhiêu thì đến bài "NẾU MỘT MAI EM KHÔNG CÒN LÀ EM NỮA" gợi chút buồn đáng trách của người con gai đến người con trai có vẽ hửng hờ, thiếu chút quan tâm đáp lại nổi lòng của người bạn đời tri kỷ. Đoạn kết có vẻ cơn lôi đình đã đến lúc tột đỉnh:
"Chỉ xin anh một điều anh nhé
Anh có về làng Hạ với em không?"
Chết chắc rồi, nếu như anh không chịu về ? Đêm nay chỉ có nước úp mặt vào tường thôi nhé...
Bài thơ rất hay và sâu sắc, xin cám ơn tác giả.
que- - 08/04/2016 07:39
Họ Đỗ chắc không phải ngài Cao Lao mà răng giọng Hạ Trạch đặc sệt nhỉ
Lưu Quỳnh- - 08/04/2016 10:40
Chưa được biết Đỗ Hoa Phương là ai. Già hay trẻ, trai hay gái, có phải người làng Hạ hay không? Nhưng ai đọc hai bài thơ trên cũng mừng khi trang báo làng ta có thêm tác giả thật xuất sắc. Hồn thơ da diết, ngôn ngữ, vần điệu dung dị mà rất lôi cuốn người đọc.
Rất mong chờ nhiều bài thơ của tác giả Đỗ Hao Phương
Xin hỏi- - 12/04/2016 07:35
Xin hỏi là Đỗ Hoa Phượng có phải là người làng Cao Lao không ạ. Nếu phải thì chắc là con dâu vì làng Cao Lao không có họ Đỗ
2 bài thơ hay quá, giản dị mà sao níu kéo hồn người, nhất là những người xa quê
1, 2  Trang sau
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image
  • image